Nữ nhà văn Dương Trác có lối viết chân thực, gần gũi, thể hiện vốn sống phong phú và góc nhìn tinh tế của một người phụ nữ nhạy cảm với... Read more »
Mỗi sáng, khu rừng bừng tỉnh dưới ánh nắng vàng óng, len lỏi qua những tán lá xanh. Những giọt sương long lanh còn đậu trên lá. Dưới tán cây, có... Read more »
Ở một nông trường xa xôi, nơi có những vườn vải bạt ngàn, những cánh đồng bát ngát và cả những thảm cỏ xanh mướt mát, có gia đình bò đang sống... Read more »
Tháng bẩy. Ông Bình ngồi bên bếp lửa nói với ra giục vợ, giọng khàn khàn, mệt mỏi: – Ướt hết người rồi, ốm vật ra thì khổ. Vào thôi, anh ấy... Read more »
Tôi với Ngô Quang Vinh là chỗ thân thiết. Một hôm anh gọi điện từ Hà Nội, hẹn ngày xuống Hải Phòng, cùng đi có hai vị khách đặc biệt, họ sẽ... Read more »
Cuộc gọi từ mẹ lúc khá khuya, hơn 10 giờ đêm, khiến chị giật thót. Bình thường mẹ hay đi ngủ sớm, không lẽ có chuyện gì? – Mai Chủ nhật con... Read more »
– Bẩm Hoàng thượng! Chúng thần đến chịu tội, xin hoàng thượng ra hình! Hoàng đế Quang Trung đã thấy hai cận thần cúi gằm mặt đi từ chân núi lên nhưng... Read more »
– Bố! Điện thoại réo điếc tai thế mà bố không nghe à? Tôi cầm điện thoại từ tay con, hỏi: – Gì thế? Ai gọi thế con? – Dạ, số lạ.... Read more »
Đôi chân yếu ớt của Hòa Bình đi như không chạm đất. Tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu mà lại èo uột trong cái thân xác như rau nhúng qua nước... Read more »
– Này Păn, là người miền rừng, nói xem khi nào hết mưa. – Phải ra nhìn giời mới nói được lố. Vừa nói Păn vừa lom khom đi ra ngoài cửa... Read more »