Người mẹ biển cả – Truyện ngắn: Dương Trác

 

Nữ nhà văn Dương Trác có lối viết chân thực, gần gũi, thể hiện vốn sống phong phú và góc nhìn tinh tế của một người phụ nữ nhạy cảm với những chuyển động của đời sống. “Bước chậm giữa đời thường” là tập truyện đầu tay của chị, đánh dấu một khởi đầu đáng nhớ trên con đường sáng tác. Ngoài tập truyện này, chị còn có một số sáng tác đăng trên Báo Văn học và Tuổi trẻ, Tạp chí Cửa Biển, Diền đàn Văn nghệ Việt Nam, Website vanhaiphong.vn… VHP trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc truyện ngắn “Người mẹ biển cả” của chị.
Trời vừa hửng sáng, mùi nước mặn tanh nồng đã xộc vào mũi. Như mọi ngày, bà Thoa lại tất tả cùng chồng gỡ lưới. Những tấm lưới nặng trĩu nước, mắc đầy rong rêu và đôi khi cả những con cá đã chết từ đêm trước. Đôi tay gầy guộc của bà thoăn thoắt gỡ từng mắt lưới, làn da sạm nắng xù xì vì những năm tháng dầm sương gió. Mái tóc đã lấm tấm bạc, quấn vội dưới chiếc khăn cũ. Gương mặt hằn sâu dấu vết nhọc nhằn.
Bà Thoa từng là cô giáo mầm non, từng ấp ôm những giấc mơ về bảng đen, phấn trắng, về những tiếng cười trong veo của lũ trẻ. Nhưng rồi đời người đàn bà không thể chỉ có giấc mơ. Bà rời bỏ mái trường, từ bỏ những buổi dạy chữ ê a, để về làm vợ của một người đàn ông quanh năm bám biển.
Ông Hải – chồng bà, là người chất phác nhưng khô khan. Đời ông chỉ gắn với sóng nước, với con thuyền nhỏ bé giữa biển khơi. Họ cưới nhau trong một ngày biển động, bà Thoa nhớ như in cái nắm tay chai sạn của ông, cái nhẫn cưới mua vội bằng tiền bán cá. Cuộc sống của họ cứ thế trôi, hết mùa biển động lại đến ngày biển lặng. Mỗi ngày, ông Hải dong thuyền ra khơi từ lúc trời chưa sáng, bà Thoa ở nhà phụ mẹ chồng vá lưới, ra chợ bán cá, rồi lại về lo cơm nước, chăm con. Cuộc sống đơn điệu nhưng không có cách nào thay đổi.
Con trai của họ – thằng Bình, là niềm hy vọng duy nhất trong chuỗi ngày cơ cực. Bà Thoa chắt chiu từng đồng cho con đi học, mong sau này nó không phải lênh đênh trên biển như cha. Nhưng thằng Bình lớn lên, cũng như bao đứa trẻ vùng biển khác, chẳng mấy mặn mà với sách vở. Nó ham chơi, ham theo bạn bè ra khơi, mắt sáng rực khi nhắc đến con tàu lớn, những chuyến đi xa.
Một ngày, thằng Bình đột ngột bỏ học. Nó nói muốn đi biển, muốn giúp cha mẹ. Ông Hải gật đầu, không chút do dự. Bà Thoa cảm giác cả thế giới sụp đổ. Bà đã mơ bao nhiêu lần cảnh con mình khoác lên người bộ đồng phục tươm tất, được học hành đàng hoàng. Nhưng bây giờ, nó lại chọn một con đường khác.
Bà Thoa khóc. Bà cãi nhau với chồng. Bà năn nỉ con. Nhưng chẳng ai lay chuyển. Mẹ chồng bà bảo: “Biển nuôi sống cả nhà này, ai cũng lớn lên từ biển, sao phải sợ?”. Ông Hải chỉ lặng lẽ vỗ vai con trai, truyền cho nó kinh nghiệm của một người đàn ông gắn bó cả đời với sóng nước.
Mùa biển động năm ấy, con thuyền nhỏ của gia đình gặp nạn. Một cơn bão ập đến bất ngờ, sóng cao đến mức nhấn chìm mọi thứ. Ông Hải và thằng Bình bị cuốn trôi. Cả làng đổ xô ra bờ biển, nhưng vô vọng. Người ta chỉ tìm thấy chiếc thuyền nát bấy, mảnh lưới vướng vào những tảng đá ngầm.
Ba ngày sau, ông Hải được tìm thấy, kiệt sức nhưng vẫn sống. Còn thằng Bình – niềm hy vọng duy nhất của bà Thoa, mãi mãi không trở về.
Bà Thoa không khóc. Mắt bà ráo hoảnh, chân tay run rẩy, bước đi trong vô thức. Người ta bảo bà hóa điên. Mỗi ngày, bà ngồi trước biển, mắt đăm đăm nhìn ra khơi, miệng lẩm bẩm những câu không ai hiểu. Bà vẫn ra chợ, vẫn bán cá, nhưng chẳng còn ai thấy bà vui.
Rồi một ngày, bà Thoa gói ghém đồ đạc, bỏ lại căn nhà cũ, rời khỏi làng chài. Không ai biết bà đi đâu. Chỉ nghe người ta kể rằng, có một người đàn bà lặng lẽ đến một ngôi trường vùng cao, làm cô giáo cho lũ trẻ nghèo. Mỗi tối, bà hay ngồi bên cửa sổ, mắt hướng về phía xa xăm, nơi có một đại dương không nhìn thấy nhưng vẫn mãi cuộn trào trong lòng.
Biển trong lòng bà chỉ còn là những con sóng bạc đầu duyềnh trên nỗi nhớ. Và đôi khi, giữa những giấc mơ, bà lại nghe tiếng sóng vọng về…

D.T

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder