Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585) là danh nhân văn hoá lỗi lạc thế kỷ 16. Ông được người đời tôn xưng là “Tiên tri Trạng Trình”, “Tuyết Giang phu tử” và là biểu tượng của trí tuệ, khí tiết… VHP xin chọn và giới thiệu chùm thơ của các nhà văn Hải Phòng thu được từ Trại sáng tác VHNT “Danh nhân văn hoá Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm” tháng 12/2025.
Nguyễn Ngọc Phát
VĨ NHÂN
Sừng sững dáng vĩ nhân
Toả hương đời sâu sắc
Lắng đọng nghĩa với tình
Lời sấm truyền như hịch.
Xuyên suốt với thời gian
Người đời còn lưu mãi
Trạng Trình – Nguyễn Bỉnh Khiêm
Một ngôi sao sáng chói.
Ánh dương còn soi rọi
Khi Người đã xa vời
Nắng vẫn về ngày mới
Trong mùa màng sinh sôi.
N.N.P
Kim Chuông
TRƯỚC ĐỀN THỜ TRẠNG TRÌNH
Cụ thể con người
cụ thể cái tên
Nguyễn Bỉnh Khiêm!
Người là một
là riêng
là đơn nhất…
Một thời Người đồng nghĩa cùng khoảnh khắc
khoảnh khắc câu thơ
khoảnh khắc tiếng “Sấm truyền”
khi khoảnh khắc làm nên muôn thuở
tài năng
ngàn năm
không hề cũ nét nhìn
Năm trăm năm
rồi vạn năm xa nữa
từ cụ thể đất làng Am như thế
Trạng Trình
Nguyễn Bỉnh Khiêm
cái cao hơn một kiếp người bé nhỏ
khi vọng vang
THỜI khắc hoá thành ĐỜI
K.C
Trần Ngọc Mỹ
LỚP SƯƠNG HUYỀN THOẠI
Mở lớp sương huyền thoại ra
Xuất hiện gương mặt khôi ngô tuấn tú
Trong giấc mơ của người mẹ
Một bậc minh hiền phò đời giúp nước
À ơi, đất nuôi người, lời ru nuôi chí lớn.
Thiên tài chào đời luôn báo trước
Mẹ Nhữ Thị Thục sinh được thánh nhân giữa trần
Nắng tỏa khắp nẻo xa gần
“Bống bống bang bang, mai này con lớn con dựa ngai vàng”*
Đây có phải là thiên mệnh
Hay kỳ vọng từ người mẹ tinh thông?
Từ đó Trung Am xuất hiện Trạng Trình
Bé học tinh thông, lớn thành danh thần
Với nhãn quan suy thiên nghiệm địa
Ánh sáng minh triết soi rọi xuyên suốt thời đại
Mây núi tỏ tường nhân cách thanh cao.
Mấy mươi năm nữa còn xôn xao
Xoay quanh những “tiên tri” hiển hách
Người tạo nên huyền thoại cứu đời giúp nước
Chẳng phải để tạc thành tượng đá vô tri.
___________________
* Lời ru của bà Nhữ Thị Thục, mẹ Trang Trình.
T.N.M
Nguyễn Thị Thanh Hải
ĐÁ NỔI, LÔNG CHÌM – LỜI SẤM GỬI NHÂN GIAN
Thầy ngồi, bóng đổ đăm chiêu
Lặng nghe thế sự buồn nhiều hơn vui
Biết mai gió dập mưa vùi
Cáo sớ dâng, chẳng ai người muốn tin
Tham quan ô lại nổi lên
Thanh liêm chính trực chìm miền thẳm sâu
Nói ra nhân thế thêm sầu
Lời như gió thoảng, bạc đầu mà thôi
Tốt cô độc, phút không lời
Qua hà cũng chịu bỏ rơi thế cờ
Thương đời giữa chốn chơ vơ
Thương dân lận đận vật vờ tháng năm
Khoác lên mình tấm áo trầm
Dõi theo bao lớp sóng ngầm đổi thay
Sấm thiêng thầy gửi đời này
“Lông chìm, đá nổi” có ngày đảo ngôi.
N.T.T.H
Thy Nguyên
NHỮNG CÂU THƠ MỞ CỬA TƯƠNG LAI
Trạng Trình không xây thành quách
không lập quân chinh phạt
nhưng mỗi câu thơ người viết
là cột mốc mới
trên bản đồ minh triết nhân loại.
Đạo học của Trạng Trình không nằm trên giấy
nằm trong cơn gió
đi qua đời sống
nằm trong giọt nước
rơi xuống mái nhà con người.
Trạng Trình dạy cách hiểu trời
dạy cách hiểu nhau
dạy nhân gian nhìn vào sự nhỏ bé của mình
để bớt đi những ham muốn chật chội.
Thế giới chẳng bao giờ yên
nhưng người chưa từng chọn bạo lực làm cách đổi thay
Người tin rằng
một lời khuyên đúng lúc
mang sức mạnh hơn một đạo quân
Một câu nói thiện lương
có thể giữ được cả ngàn mái nhà
khỏi đổ nát.
Trong khi nhân loại mải mê
chạy theo tiếng sắt thép
người lặng lẽ đi tìm tiếng nói chung
giữa những nền văn hóa tưởng chừng xa lạ.
Người đứng ở nơi mọi xung đột tự tìm đường lắng xuống
nơi lý trí gặp lòng nhân
nơi chữ “Nghĩa”
trở thành ngọn cờ không cần phất.
Chính ở đó
Nguyễn Bỉnh Khiêm hóa thành
một người gìn giữ hòa bình
bằng trí tuệ và lòng nhân ái
thứ hòa bình bền vững
không thuộc riêng một dân tộc nào…
T.N
Nguyễn Thị Thuý Ngoan
QUÁN TRUNG TÂN
Văn bia Người dạy từng câu
“Đạo Trung Trí Thiện”* bắc cầu sang qua
Nước non bốn bể là nhà
Bao giờ hết cảnh can qua kiếp người?
Chiều ngân một tiếng chuông rơi
Quán Trung Tân vẫn dáng Người đâu đây
Câu thơ dải nước màu mây
Vắt qua năm tháng
Còn đầy nỗi đau
Tuyết Giang nước chảy qua cầu
Cái thời lắm rác – lại sâu mục nhiều
Dân nghèo chát gió cay tiêu
Quan tham nhũng
Hạch, liêu xiêu dân cày
Thơ Người tạc mãi đến nay
Dẫu ngàn năm:
Nước đổi thay
Vẫn Người
Từng câu
Từng chữ
Từng lời
Quán Trung Tân đứng giữa trời vì dân…
________________
* “Đạo Trung Trí thiện” là khái niệm trong Phật giáo.
N.T.T.T
Phạm Ánh Sao
SẤM TRỜI, SẤM TRẠNG
Sấm… rền!
Trời nhảy múa, đất nghiêng mình
Sấm… trạng!
Lời xưa vang giữa núi sông
Sấm… chớp lướt
Mưa như chữ viết, gió như trống đồng
Sấm… thần lướt!
Sinh thể vận nước bước qua làng, qua đồng
Sấm…. báo!
Lúa nghiêng, tre rung, tim người hồi hộp theo nhịp
Sấm… tiên tri!
Mỗi tiếng nổ là một bước đi của vận mệnh
Sấm… giao mùa!
Quá khứ, hiện tai, tương lai
Đều rền cùng một hơi thở
Sấm… tất cả!
Trời, đất, người, đều sống, đều nghe, đều rung
Nghe tiếng sấm
Không chi là sấm trời
Không chỉ là sấm trạng
Mà là hơi thở của vận nước
Là nhịp của đất mẹ và dân tộc
Hãy để tiếng sấm đi qua
Rung vào lòng
Thấy vận nước
Đang thức, đang đi và đang lớn.
P.A.S