Vanhaiphong trân trọng giới thiệu chùm thơ của một số Hội viên mới- Hội Nhà Văn Hải Phòng tới bạn đọc: Nhà thơ Vũ Viết Song, nhà thơ Phạm Thuý Vinh, nhà thơ Minh Khương.
Vũ Viết Song
THU HẢI PHÒNG
Ánh chiều vàng nghiêng trên phố
Chênh chao nhuộm sém bóng thu
Nghe thầm thì cây lá đổ
Khẽ khàng động bước sương mờ
Hải Phòng thu êm ngọn gió
Dịu dàng hương sữa ngát đêm
Xa rồi màu hoa phượng đỏ
Liễu đường Hồng Phong buông mềm
Quảng trường phủ vàng sợi nắng
Lung linh mây thắm lưng trời
Tam Bạc khi nào gió nóng
Nay ngào ngạt tắm hoa phơi
Cảng Cấm một thời khói lửa
Đến đi chan chứa còi tàu
Những bến bãi còn thêm nữa
Vươn dài ra biển nước sâu
Ai mang cây cầu qua bể
Nối bờ dựng thế kình – nghê
Móng rồng uy nghi như thế
Người xe nhộn nhịp đi về
Rực rỡ mùa thu ở lại
Hải Phòng một khúc hồn quê
Ngàn năm tình yêu sẽ mãi
Như em đẹp tuổi trăng thề.
V.S.
Phạm Thuý Vinh
LỜI RU CỦA BIỂN
Biển hiền hòa sóng ru lành
Vỗ về muôn thuở ru anh ngàn đời
Xanh thăm thẳm biển… xanh trời
Các anh còn đó giữa khơi ngàn trùng
Cột mốc sống, chí anh hùng
Hiến dâng tuổi trẻ giữ vùng đảo xa
Quê là biển, đảo là nhà
Máu xương còn đó Gạc Ma trường tồn
Bài ca mẹ hát ru con
Ngàn năm mây biển bay vờn bóng anh…
P.T.V.
Minh Khương
QUÊ HƯƠNG TÔI
Quê hương nơi tôi sinh ra
Kỷ niệm xưa ùa về nỗi nhớ
Hình ảnh ngôi nhà tranh xóm nhỏ
Từng chiếc lá trong vườn quá đỗi thân quen
Quê hương nơi tôi đã lớn lên
Nhãn lồng ngọt đượm tình làng nghĩa xóm
Trái ổi thơm lúa vàng chín rộm
Bưởi sai mận tím hiên nhà
Quê hương tôi yêu thiết tha
Tiếng nô đùa anh em tôi ngày ấy
Chan chứa tình thương sao mà vui đến vậy
Bao tiếng cười rạng rỡ những mùa Xuân
Quê hương tôi nơi có ánh trăng ngần
Ngắm hàng thông vi vu gió thổi
Đàn trâu gặm cỏ non sớm tối
Những bữa cơm lan tỏa khói lam chiều
Quê hương tha thiết nhớ bao nhiêu
Nhớ đàn bướm nô đùa trong nắng
Nhớ cánh đồng đay đàn cò sải cánh
Nhớ tiếng chày đôi giã gạo đêm trăng
Quê hương đêm vui hát trống quân
Chơi trốn tìm với trồng hoa nhảy ngựa
Bao niềm vui bao nỗi lòng chân chứa
Cứ ùa về một nỗi nhớ mênh mang
Ôi tuổi thơ một thời cứ xốn xang
Da diết nhớ thấy lòng mình se sắt
Tuổi thơ ơi lúc đấy vơi khoan nhặt
Tôi chạnh lòng nơi khóe mắt cay cay.
M.K.