Nhà thơ – hoạ sĩ Đinh Minh Thiện là Hội viên Hội nhà văn Hải Phòng. Nhân chương trình “Bàn tròn văn chương” số 30 mang tên “Bản giao hưởng tháng Tư” giới thiệu chân dung nghệ thuật của anh, Vanhaiphong trân trọng giới thiệu chùm thơ mới sáng tác của tác giả.
ĐINH MINH THIỆN
THU
Anh nhấc mùa hạ ra khỏi ký ức mảnh vỡ của những chiếc lá ghép lại thành thu những hạt mưa tước không gian thành sợi tiếng chuông tán thán cầu siêu lá vàng rung hấp hối Thu... hoá kiếp những giấc mơ kẻ phàm phu cuốn đi hoài niệm tim thu óng ả sóng thu nuốt những khuông chiều Thu... trở mình lũ dế mèn ngộp nước quả trứng kiến tha cành ngược tim đỗi nhịp giật mình chim gãy cành cong.
Đ.M.T.
BIỂN ĐÊM
Nắng vang nhăn mặt biển già sóng như say sóng, vỡ ra trắng đầu triều lên đẩy giúp thân tàu chập chờn cánh mỏng hải âu chao mồi Đá trầm da toát mồ hôi gió đành hanh vặt lá rơi khỏi cành triền đồi sót cụm cỏ gianh mong manh tơ nhện giăng mành bẫy thơ Mùa thu tích nhựa nhả tơ mênh mang ánh bạc, Nữ chờ Ngâu chăng cuộc tình chậm chặng ngàn năm sểnh chân chú gấu ăn trăng lâu rồi. Nối nhau mưa chạt xuống đồi mùa thu méo mó kênh lời ễnh ương biển đêm vụng diễn vai tuồng đèn phao chấp chới, cánh buồm no thêm Lưới thưa giăng bắt màn đêm trăng lao xao vỡ trên thềm mùa đông.
Đ.M.T.
THÁNG TƯ
Chiều bạc nắng gió mùa lưu luyến lạnh cơn mưa rào định trút lại không đành những ngọn lúa như ngàn chông bẫy địch góc mả gò sót lại đoá dành dành Mẹ hắt hơi chờ đứa con lỗi hẹn cối dằm trầu chơ chỏng góc thềm xanh cha thả khói trả về chân trời cũ lũ trâu buồn nhai lại chút mong manh Nắng kẹt lại chái nhà rơm oải mục chiếc võng già nhớ chủ bụng hơi chùng mẹ ru võng như ru thời con gái rặng liễu mềm thõng thượt sợi tơ hồng Chiều tháng tư dềnh lên lời hộ niệm nước thuỷ triều giấu nhẹm vết chân chiêm mưa nhạt thếch như lời rơi tiễn khách tiếng chuông chùa thõng thượt thảng thờ nghiêng Tháng tư nối phần đời cha với mẹ khói lam chì thùa sợi chỉ khâu mành thời gian nén lưng người còng dấu hỏi gậy chống đời hay dấu chấm than thanh Mẹ cõng nửa vòm trời đi tảo mộ cuối chân chiều, mưa đáp lễ giọt gianh.
Đ.M.T.
TAM BẠC
Cầu treo run bước người qua lũ chim sẻ giữ mái nhà thờ xưa cánh buồm thiêm thiếp ban trưa bích neo thừng thõng buộc đùa thuyền buôn. Ngày mưa Chợ Đổ se buồn chập chờn một cánh chuồn chuồn lạc quê xích lô che chiếc nón mê nát hồng cánh phượng chân đê nước đầy. Chiều ương Tam Bạc thơm say cánh buồm bỏ bến đếm ngày dài thêm tiếng ve thổn thức như rên vỉa hè chột dạ chợt thèm nhịp chân. Dường như nét cọ phân vân vẽ củ nâu, vẽ một phần hồn tôi cánh buồm theo gió về trời còn tôi Tam Bạc một đời cần lao.
Đ.M.T.
PHAN THIẾT
Cánh quạt gió đuổi nhau về phương Bắc cát lún chân níu khách chẳng cho về mùi mắm lú mặn xanh mái rạ gai xương rồng chọc buốt mảnh trời khê Chiều Phan Thiết dáng mẹ chùng vai con lênh khênh tự bắt bóng mình chùm huyết nho rủ nắng đùa mùa mật lũ thúng thuyền dứt chão về quê Chiều Phan Thiết gió chướng bời bời lùm si già vặn mình che vạt núi con thấy buồn từ khi nghe sóng gọi có lẽ nào sóng tiếc lúc thôi nôi Chiều Phan Thiết cát vàng bay dữ dội đụn chợt cao chợt thấp dưới chân người hoàng hôn rực như máu trời sinh nở cứ dập dềnh mãi chẳng chịu rơi Có lẽ nào thân người là cát bụi mãi chồng lên lớp lớp chẳng xa rời chiều nguột nắng khi con về rất vội rộng thùng thình vạt áo biển khơi.
Đ.M.T.