Lời yêu – Nguyễn Phú Ninh



LỜI YÊU

Người ơi!
Đừng nói lời yêu
Non tơ buổi sớm, buổi chiều hoàng hôn
Giữa đêm nhàn nhạt trăng suông
Ngày chang chang nắng trên đường hương say

Lời yêu chớ nói hôm nay
Ngày mai đừng nói
Sau này cũng không!
Dại gì thề với núi sông
Dại gì hoà với mênh mông đất trời

Tình yêu – lạ thế – người ơi
Lặng im bền đẹp
Thành lời gió bay…



CHIẾN HÀO – KHẨU SÚNG – MŨ VÀNG SAO

Thế là cháu không còn sống nữa
Cháu khép hàng mi một khoảng trời nào
Chú về quê sau ngày toàn thắng
Nhìn cháu trên bàn hương khói nôn nao

Từ lúc nào là đồng chí của nhau
Dép lốp, tai bèo, bộ quần áo lính
Chiến trường chia hai mùa mưa nắng
Bom đạn mùa khô và sốt rét mùa mưa

Vải bạt may gùi thay cho ba lô
Dép cắt từ lốp xe Zin, xe Gát
Màn khâu chéo tiện ngủ hầm ngủ võng
Đêm rừng già hun muỗi khói thơm thơm

Đi mệt về ăn canh rau chua
Ở hai bờ khe nào chả có
Gặp B52 nằm yên chờ bom nổ
Hết ba loạt rồi là đứng dậy – thế thôi!

Một chiếc gùi một khẩu AK
Chú cháu mình tham gia bao chiến dịch
Hai mảnh chiến trường gọi nhau bằng tiếng súng
Mà lá thư đi mưa nắng hai mùa

Cháu lớn lên cùng trang sử Điện Biên
Đất nước nghẹn ngào hai bờ Bến Hải
Trang giấy học trò, cháu bắt đầu từ đấy
Tổ quốc, tình yêu và trách nhiệm làm người!

Chú về phép thăm quê cháu đã nhập ngũ rồi
Chú không một lần nhìn cháu trong quân phục
Con sông nhỏ rì rầm kể chuyện
Về những người con trai quê ta.

Chú về lần này cháu đi rất xa
Mắt khép lại một khoảng trời lửa đạn
Chú và cháu mãi mãi là đồng đội
Chiến hào – khẩu súng – mũ vàng sao.



TẢN MẠN TRÊN CAO NGUYÊN ĐÁ

Anh đã đặt chân lên Lũng Cú
Vẫn còn lỡ hẹn với Khau Vai
Phiên chợ tình bao đời vẫn thế
Một lần một năm đi gặp lại lời thề.

Khoảng cách một năm đâu phải là xa
Chỉ một mùa ngô vàng
Chỉ một lần đào nở
Bát rượu bên nồi thắng cố
Cái say ôm đá ngủ
Cái tỉnh xoè ô che
Trên những con đường về bản thân quen
Thấp thoáng cái say vắt ngang lưng ngựa

Cái tỉnh bám đuôi khấp khểnh đá mòn
Khoảng cách một năm đâu phải là gần
Đá một mùa đói nước
Người một đời đói chữ
Cô giáo bám bản vùng sâu
Cái khát vắt nghiêng triền dốc đá.

Đi trên cao nguyên
Đá ở dưới chân, đá ở trên đầu
Những núi đá sóng đôi như ngực người thiếu nữ
Núi nhấp nhô lẫn vào mây
Như viền váy người H mông
Mỗi năm một lần xuống chợ
Cho mình không hoá đá.

N.P.N

(Rút ra từ tập Xứ Đông một chặng đường thơ – NXB Hội Nhà văn 2025)

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder