DŨI VÀO LÒNG KHI NGỦ
vê bàn tay theo thói quen
ngược chiều
quanh về chân dốc
tập làm quen khi trống trơn
như cánh cò, tự dũi vào lòng khi ngủ
bắt đầu
hân hoan cánh tay trong rừng lá
nơi chúng ta cất lên những nguyên âm dịu dàng
giao mùa
nắm chặt
vòng quanh đi trên số không
vòng quanh chải lại mái đầu
lộn ngược
đợi người
gọi tên…
BÀI TẬP CỘNG SINH
khởi đầu từ một chiếc rễ non
cắm vào lòng đất
rồi cuộc hôn phối được cử hành
nơi chiếc lá đầu tiên lua hua biết hát
một vòng tròn cộng sinh
bắt đầu cho cuộc tính nhẩm
hai cộng hai liệu có coi là quá nhiều
chúng mình lựa nhau
chúng mình mang ơn nhau
rồi cùng nhau gửi vào lòng đất.
NGHUỆCH NGOẠC TRONG SƯƠNG MÙ
Tặng hoạ sĩ Nguyễn Mạnh Quỳnh!
vẽ tháng tư lên toan
bằng màu nước loãng
ngôi chùa chiều nay quanh chân dốc héo khô
coong queo như chiếc lá
vẫn thấy lạnh
khoác áo ấm nhìn ra biển xa
thấy con tàu băng mải miết
chạy về trong sương mù
sớm mai tháng tư ngây ngây
nguệch ngoặc vẽ lên hàng cây
thổi cùng chim mơ hồ
xuống phố
rảnh rót
lại thấy khô
ban mai như tiếng gõ
vừa cất, vừa lặng im
tự tin
như tháng tư còn
lanh chanh…
SỰ IM LẶNG MÀU GÌ
sự im lặng màu gì
trôi trên sông
mà không thấy sáng
trong cơn mơ màu huyết dụ
một ô cửa mở từ chiều qua
vẫn đợi
phía bên đường hàng cây vấn cao cổ
bản sonate phủi bụi
cười trong đêm
bên này con mèo vẫn nằm dài trên ghế
thẳng băng
màu xám.
NƠI TA VẪN MƠ VỀ
bộc bạch…
bộc bạch…
cái này một
cái này hai
sự thật đi bằng chân hay đi bằng tay?
đừng có tìm hoài như thế
đôi khi ta vẫn mơ về…
bộc bạch…
bộc bạch…
cái này hai
nhưng cái này không phải là một
sao ở dưới lòng hồ có hoa ngũ sắc
có phải ai đã rắc lên hồ
để chiều nay mải miết
mình điên rồi
hoa với mây cũng chỉ là một
khi ở trên trời
nó trôi
còn ở dưới nước
nó bay
buồn làm tiếng ve chơi
kêu lên cho trời sáng
hay tối?
bộc bạch…
bộc bạch…
sao trời ở trong hộc tủ
khi chiếc áo của tôi treo vào
lại mất…?
Đ.T.A