Viết ở chiến trường xưa – Tạ Kim Khánh



SEN NHỊ SẮC

Lặn vào sen nhị sắc
Tình Sao Khuê vằng vặc sáng trong
Nỗi đau giải muộn mằn
Đâu phải chỉ đau lòng người thiên cổ
Máu còn tươi trên sắc sen hồng.


VIẾT Ở CHIẾN TRƯỜNG XƯA

Nhớ ngày ta ra trận
Vui như đi hội hè
Trai tơ không vướng bận
Mấy ai hẹn ngày về.

Nhớ ngày ta ra trận
Vượt qua muôn dốc đèo
Tay còn vương dấu mực
Cõng cả mùa phượng theo.

Nhớ ngày ta xung trận
Chợt hiểu nghĩa đi đầu
Thằng sau thay thằng trước
Giờ bạn nằm nơi đâu.

Tóc tôi mây phủ trắng
Tóc bạn còn mãi xanh
Súng khi nào mới lặng
Lòng còn lửa chiến tranh.

Rẽ tìm qua đường trận
Cây trùm ngăn lối xưa
Bạn nằm đâu hỡi bạn
Câu thơ buồn ướt mưa.


NỢ

Nợ em ngày ấy ra đi
Nhìn nhau chẳng nói được gì với nhau
Nợ em lục bát nửa câu
Cầu duyên nửa nhịp, trăng thâu nửa vành.

Nửa tim em vẫn còn anh
Nửa đời anh nợ chữ tình sẻ đôi
Nợ em từ lúc nắng tươi
Nén đau đến tím chiều rồi còn đau.

Ướp buồn vào cánh hoa ngâu
Chén trà hương đượm nỗi sầu riêng mang.

T.K.K

(Rút ra từ tập Xứ Đông một chặng đường – NXB Hội Nhà văn 2025)

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder