RU CỎ
À ơi!…
Ai ru cỏ non
Run mềm từng ngọn
Trưa hè Thành Cổ
Ai gọi ai về?
À ơi!…
Ai ru cỏ non
Một chiều Thạch Hãn
Sông còn đỏ sóng
Hồn thiêng nơi nào?
Nào, ơi cỏ non
Khép muôn mắt nhỏ
Mây trắng – khói nhang
Lên trời gọi nắng.
Vẫn nguyên hành trang
Của người lính chiến
Vẫn nguyên lời yêu
Nồng nàn bỏng cháy…
Nào, ơi cỏ non!
Ngủ ngoan trưa vắng
Lời ru nghẹn đắng
À… ơi…
À… ơi…
MAI VỪA ĐẾN ĐỘ BA ƠI!
Mai vừa đến độ ba ơi!
Vàng tươi mấy đóa gọi mời nắng xuân
Gió đông chợt lặng tần ngần
Cho rưng mắt trẻ, bước chân ngập ngừng…
“Chim quyên chạm đất bão bùng
Lỡ thời nên nỗi anh hùng… đốt than…”
Lời ba ru vẫn còn vang
Mà Người khuất bóng sau ngàn lau thưa.
Cỏ may tím buốt trong mưa
Kiếp người xa xứ có thừa xót xa
Những ngày tập kết đi qua
Non hạnh phúc với nặng già niềm đau.
Gió mưa gội trắng mái đầu
Ốc cua, tôm cá, dãi dầu vì con
Xuân về ba lại héo hon
Vời trông cánh én gửi hồn theo mây
Mấy mươi năm tết héo gầy
Mấy mươi năm khát dáng cây mai vàng
Khát hương sông, khát hồn làng
Khát xuân ấm nắng an khang nói lời…
Giờ đây về với đất trời
Nắm xương đất Bắc, tâm người vào Nam
Mai vàng ấm cả nhân gian
Rưng rưng nước mắt ngập tràn xót xa…
Chắp tay trong áng nắng tà
Tiễn hồn ba về với quê nhà vui xuân…
VỀ NHÀ VỚI MẸ ANH ƠI!
Nhà mình vẫn phố nhỏ xưa
Vẫn con ngõ với rặng dừa hơi nghiêng
Mái nâu ngói cũ màu thiền
Bậc hiên vẹt bởi mẹ hiền ngồi trông.
Vẫn nhà mình, anh nhớ không?
Dù bao năm tháng rêu phong cũ nhàu
Anh đừng lạc bước về đâu
Cây cau, vại nước, khóm dâu, vườn cà.
Đầu hồi cây khế, cây na
Vẫn nguyên như buổi anh ra chiến trường
Mẹ già tóc ngập gió sương
Đêm đêm nghe dế khóc thương nghẹn ngào.
Đêm đêm nghe lá xạc xào
Lần ra mở cửa: “Con vào nhà đi
Ngoài kia mưa gió vân vi
Vào đi kẻo lạnh, mẹ đi giã gừng…”
Anh ơi, anh ở góc rừng?
Hay khe suối lạnh? Hay lưng chừng đồi?
Về nhà với mẹ anh ơi!
Mấy mươi năm, mẹ không thôi ngóng chờ.
T.T.L
(Rút từ tập “Xứ Đông một chặng đường” – NXB Hội Nhà văn 2025)