
Chuẩn bị cho Ngày thơ Việt Nam lần thứ XIV tại Hải Phòng, BTC đã lựa chọn trên 30 bài thơ của các tác giả là Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng để giới thiệu với công chúng.
Vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm “Thơ trong Ngày thơ” (Phần 1) của các tác giả: Nguyễn Ngọc Phát, Nguyễn Hùng Vỹ, Hoàng Minh Luyện, Bùi Hùng, Minh Quyền.
Chuẩn bị cho ngày thơ Việt Nam lần thứ XIV tại Hải Phòng, BTC đã lựa chọn trên 30 bài thơ của các tác giả là Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng để giới thiệu với công chúng.
Vanhaiphong.com trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ “Thơ trong Ngày thơ” (Phần 1) của các tác giả: Nguyễn Ngọc Phát, Nguyễn Hùng Vỹ, Hoàng Minh Luyện, Bùi Hùng, Minh Quyền.

Nhà thơ Hoàng Minh Luyện thể hiện bài thơ “Thành phố thắp lửa tình yêu”
Nguyễn Ngọc Phát
VỚI BÁC
Câu thơ Bác viết còn đây
Sông xuân sương trắng chở đầy thuyền trăng
Nguyên Tiêu nào chỉ đẹp bằng
Thuyền trăng, bóng Bác, sông dằng dặc trôi
Nỗi niềm nhớ Bác khôn nguôi
Một thời chìm nổi, một thời nước non
Con thuyền với tiếng lòng son
Bác là ngọn đuốc dẫn đường đêm sâu
Một đời dép lốp áo nâu
Bác như hơi ấm sắc mầu quê hương
Ngắm trông muôn nẻo đời thường
Những mong gặp Bác nẻo đường xuân sang.
Nguyễn Hùng Vĩ
HỒN QUÊ
Bốn mốt năm trở về quê
“Đồng Ngậu” yêu dấu nằm kề ven sông
Phanh ngực áo đón gió đồng
Hồn quê thấm đẫm mênh mông dạt dào.
Xắn tay khỏa nước cầu ao
Củ khoai, ngô nướng xao xao nhớ thầm
Miết chân đường ngõ mưa dầm
Thương em áo mỏng ướt đầm mưa rơi.
Những điều nho nhỏ thế thôi
Mà sao giông tố trong tôi suốt đời.
Phải rồi lời mẹ ru ời
Vi vu tiếng sáo con diều buông lơi
Í ơi tiếng gọi người ơi
Rủ nhau đi học bạn tôi một thời
Cuốc dầm ruộng dưới mưa rơi
Gánh phân, tát ải một thời không quên
Sân kho trục đá ban đêm
Ánh trăng sà xuống kết duyên để đời.
Những chuyện hát về một thời
Làm sao kể hết bằng lời em ơi!
Hồn quê vương vấn nơi nơi
Tìm về “Đồng Ngậu” chính nơi quê mình
Sống thủy chung trọng nghĩa tình
Hiến dâng gửi trọn niềm tin quê nhà
Vu vơ bài hát thôn ta
Một chiều “Đồng Ngậu” Đậm đà hồn quê!
Hoàng Minh Luyện
THÀNH PHỐ THẮP LỬA TÌNH YÊU
Nắng đổ nghiêng sông Cấm
Hoàng hôn gọi ánh đèn
Phượng mệt nhoài sau ngày cháy đỏ
Anh có về phố biển em không?
Anh nhớ em trên cầu gió lộng
Tạc vào chân mây như một cánh buồm
Những con tàu đi phương trời góc bể
Bỗng neo đằm nỗi nhớ riêng anh
Đêm mơ màng ánh mắt sao xanh
Tóc em bay dải trung tâm thành phố
Vương vào anh chất men say đại lộ
Hơi thở mặn mòi: quà của biển đó em!
Thành phố trở mình như lạ như quen
Em thầm nhớ con phà chống chếnh
Gối đầu hai mỏm sóng
Nối yêu thương đến mãi bây giờ
Dẫu thời gian không biết đợi chờ
Chẳng giống thời gian, anh sẽ quay trở lại
Thành phố mang tên loài hoa con gái
Nồng nàn thắp lửa tình yêu.
Bùi Hùng
CHUNG CHIÊNG MÙA XUÂN
Mưa xuân như gieo hạt
Cây bật những chồi non
Làng mình vui trảy hội
Áo em màu hoa xoan
Theo cùng câu Quan họ
Anh hát lời giao duyên
Hình như em thắp lửa
Trên hai lúm đồng tiền
Một nụ cười khe khẽ
Để lòng anh chung chiêng
Em nhìn anh như thế
Cũng đủ làm trời nghiêng
Ta gặp giữa tháng giêng
Mùa xuân như có phép
Rượu tình không ai chuốc
Say cả anh với em…
Minh Quyền
ÂM VANG LẠCH HUYỆN
Hàng cột đáy tuổi tác
cắm xuống nỗi đau những thời trận mạc
canh giữ Hải Tần non nước trời mây
nay nhường chỗ cho dàn khoan cọc ép
âm vang Lạch Huyện đêm ngày
Long cuốn thủy ầm ầm phun cát
Nữ Tướng bồi hồi mở cõi trùng khơi
nhịp búa hơi đập rền mặt sóng
như tiếng phàng reo nao nức vạn chài
Nơi cả nước suy tư
những mái đầu xanh đầu bạc
Đảo Cát bừng lên da trắng da màu
nơi tim cảng rừng dừa xưa lỡ hẹn
nơi tiễn đưa rồi con nước chờ nhau
Nơi mẹ tôi ra đi
hốc mắt bà chảy vào Lạch Huyện
nơi ông cha tôi đuổi giặc- hào sảng cánh buồm thơ
nơi Tổ Quốc tôi đón những con tầu hàng vạn tấn
và nơi chúng tôi:
Nòng súng chủ quyền hừng hực “…Nam Đế cư”.