
THƯ GIÃN CUỐI NĂM
Có cô hàng phở, không may goá chồng sớm nhưng nổi tiếng hay chữ Còn trẻ, lại xinh đẹp nên thường bị nhiều anh bờm xơm trêu ghẹo. Cô nàng bèn dán một vế đối lên tường, có ý thách chàng nào đối được thì mới tiếp chuyện, không thì ăn xong xin cứ tự động trả tiền rồi rút lui nếu không muốn nhận thêm bát “phở mắng” !..

THƯ GIÃN CUỐI NĂM
Có cô hàng phở, không may goá chồng sớm nhưng nổi tiếng hay chữ Còn trẻ, lại xinh đẹp nên thường bị nhiều anh bờm xơm trêu ghẹo. Cô nàng bèn dán một vế đối lên tường, có ý thách chàng nào đối được thì mới tiếp chuyện, không thì ăn xong xin cứ tự động trả tiền rồi rút lui nếu không muốn nhận thêm bát “phở mắng” !
Vế xuất dán vào tường như sau:
NẠC MỠ nữa làm gì, em nghĩ CHÍN rồi, đừng nói với em câu TÁI GIÁ
Phải nói vế xuất này khá hóm và độc đáo, dùng tới năm từ thuộc thuật ngữ nấu phở, quan trọng nữa là rất hợp với ngữ cảnh của cô ta
Chủ quán đẹp gái, nước dùng ngọt, thơm lừng mũi chả trách các đối sĩ xuất hiện ào ào như nấm rơm trong kì mưa xuân.
Một chàng có ngay câu nhắc nhở hết sức vơ vào:
SỐNG mái còn có bạn, tuổi trăng tươi rói, bước qua tam thập lại hồi xuân
Tuy nhiên cô chủ quán chỉ lúc lắc chiêc giỏ nhúng bánh phở, vẩy một vẩy rồi xếp các thứ vào bát theo trình tự, chẳng thèm quan tâm đén vế đối mời chỉ ở tầm… chân niễng.
Đối sĩ thứ hai lanh chanh
TỎI HÀNH chi mãi thế, xuân gần TIÊU hết, chớ để buồng xuân lạt MÙI hương.
Nghe chừng chưa lọt qua vành tai ngoài nên cô hàng phở thản nhiên làm tiếp, chỉ khẽ đẩy lại phía anh ta lọ mì chính cùng đĩa con tương ớt với ý nhắc nhở “nên thêm gia vi”
Một nam tử trung niên tung ra câu khá gân guốc
GÂN XƯƠNG còn cứng cáp, kẻ nào BÌ được, dại gì mà giữ tấm LÒNG son
Hơi liếc mắt nhìn đối thủ, cô chủ vẫn chưa phát biểu gì nhưng chiếu cố ban thêm một sợi hành nhúng và chút nước dùng vào bát sắp bê ra cho anh ta.
Một ngầu sĩ ngồi từ trước, đã húp hết nửa tô phở, giờ mới tranh thủ nêu nguyện vọng:
CHÂN CẲNG anh hơi teo, mặt nổi DA GÀ, vẫn quyết tìm em tính gối chăn
Thật buồn là cô chủ quán chẳng thèm ngó ngàng đến, có lẽ do các đối sĩ khác cũng nhao nhao lên tiếng:
TỎI HÀNH chi mãi thế, xuân gần TIÊU hết, hãy mở buồng xuân đón tương lai.
HÀNH TỎI thôi chớ nhé, tớ ăn TIÊU đậm, hãy cười cùng tớ tiếng RÒN thơm
HÀNH HẸ nhau đã khổ còn thêm ỚT hiểm, xin em đừng giở thói CHANH chua
Cô chủ vẫn luôn tay chế biến, liên tục múc nước dùng vào các bát, chỉ liếc mắt cho đứa em bưng bê nhắc nhở việc phải thu âm được hết các câu đối thiên hạ tung ra để hạ hồi phân giải.
Có nhũng vé đối phải nói là khá tâm gan:
TIM GAN đà bày tỏ, anh nói LÒNG thành, chẳng nghe cùng nàng lời THỦ TIẾT
Một thực khách đầu năm, đít vô tư nãy giờ chỉ mải miết thưởng thức tô phở, Giờ ăn đã xong, khi ra trả tiền mới thủng thẳng buông câu:
MUỐI TIÊU không đáng ngại, lão còn GÂN chán, thử vui cùng lão miếng GẦU DAI!
Đúng là càng già càng dẻo càng dai. “Muối tiêu” còn thêm câu nữa, không phải vế đối mà tỏ ý quyết tâm chiếm lĩnh là chính:
Muôn ngàn lời từ chối, anh quyết không lùi, nhất định đôi ta về một mối!!
Không ngờ cô chủ quán lại thần mặt đến mức để rơi tiền thối lại xuống đất. Nhưng kết quả ra sao thì chưa thấy trang Web nào biện giải!!!
(NC soạn theo tư liệu trên mạng và trang Nguyên Năng)