Shogun Tướng quân – Tiểu thuyết của James Clavel- Kì 103

 

Ngừoi Dịch : Ngô Vĩnh Viễn và Bùi Phụng

“Cầu Chúa tha thứ cho sự phỉ báng của ông, ông hoa tiêu. Phải. Cầu Chúa tha thứ cho ông và hãy mở mắt cho ông. Ta không có ác ý gì với ông đâu. Ta đến để mang cho ông món quà. Đây, đây là món quà của Chúa, ông hoa tiêu.” Blackthorne cầm lấy cái gói một cách ngờ vực. Khi anh mở ra và thấy cuốn từ điển-Ngữ pháp Portugal – Latin – Nhật Bản, một nỗi sung sướng chạy giần giật qua người anh. Anh lật giở qua một vài trang. Ấn, loát đúng là đẹp nhất xưa nay anh chưa từng thấy, phẩm chất và các chi tiết thật đáng kinh ngạc.

“Phải, đây là một món quà của Chúa, đúng, nhưng Lãnh chúa Toranaga đã ra lệnh cho ông đưa nó cho tôi.”

“Chúng tôi chỉ tuân theo lệnh của Chúa tôi.”

“Toranaga bảo ông đưa nó cho tôi.”

“Đúng. Đó là yêu cầu của ông ấy.”

“Và yêu cầu của Toranaga không phải là một mệnh lệnh?”

“Cái đó còn tùy, đại uý – hoa tiêu ạ, ở chỗ ông ta là ai, ông là gì và đức tin của ông lớn như thế nào.” Alvito chỉ vào cuốn sách.

“Ba thầy dòng cùng môn phái của tôi đã hai mươi bảy năm chuẩn bị sách này.”

“Tại sao ông lại đưa nó cho tôi?”

“Chúng tôi được yêu cầu như vậy.”

“Tại sao ông không lảng tránh yêu cầu của Lãnh chúa Toranaga? Ông thừa sự láu lỉnh để làm việc đó.”

Alvito nhún vai. Blackthorne nhanh chóng giở nhanh qua các trang kiểm tra. Giấy tuyệt vời, in rất rõ. Chữ số ở các trang nối tiếp nhau.

“Đầy đủ”, Alvito nói thích thú:

“Chúng tôi không làm sách nửa chừng.”

“Cuốn sách này quá giá trị để đem cho không. Ông muốn trả cái gì?”

“Ông ấy yêu cầu chúng tôi trao cho ông. Cha Giám mục đồng ý. Vì vậy ông được trao. Cuối cùng, năm nay sách mới được in. Đẹp, phải không? Chúng tôi chỉ yêu cầu ông giữ gìn nó cẩn thận. Nó đáng được giữ gìn cẩn thận.”

“Nó đáng được bảo vệ bằng cuộc đời mình. Đây là tri thức vô giá, giống như một trong những cuốn hải trình của ông. Nhưng cái này tốt hơn. Ông muốn lấy cái gì?”

“Chúng tôi không yêu cầu lấy cái gì hết.”

“Tôi không tin ông.” Blackthorne nhắc nhắc cuốn sách trong tay, lòng càng ngờ vực hơn.

“Ông phải nên hiểu điều đó sẽ làm tôi được ngang với ông. Nó sẽ cho tôi tất cả tri thức của ông và tiết kiệm cho chúng tôi mười, có lẽ là hai mươi năm. Với sách này, chẳng bao lâu nữa tôi cũng sẽ nói giỏi như ông. Một khi tôi làm được như vậy tôi có thể dạy những người khác. Đó là chìa khóa tới Nhật Bản. neh? Ngôn ngữ là chìa khóa tới bất cứ đất nước xa lạ nào, neh? Trong sáu tháng nữa, tôi sẽ có thể nói trực tiếp với Toranaga Đại nhân.”

“Phải, có lẽ ông sẽ làm được. Nếu như ông có sáu tháng.”

“Điều đó nghĩa là thế nào?”

“Không hơn là những cái ông đã biết rồi. Lãnh chúa Toranaga sẽ chết từ trước khi sáu tháng hết.”

“Tại sao? Ông mang cho ông ấy tin tức gì? Kể từ khi ông ấy nói chuyện với ông, ông ấy giống như một con bò đực một nửa cổ đã bị cắt rời. Ông đã nói gì, hả?”

“Bức thông điệp của riêng tôi, của đức Giáo hoàng gửi Lãnh chúa Toranaga. Tôi xin lỗi, tôi chỉ là sứ giả thôi. Nhưng tướng Ishido kiểm soát Osaka như ông đã biết, và khi Toranaga Đại nhân đi tới Osaka thì mọi thứ sẽ kết thúc đối với ông ấy. Và cả ông nữa.”

Blackthorne cảm thấy lạnh buốt sống lưng.

“Tại sao lại tôi?”

“Ông không thể trốn thoát số mệnh của mình đâu, hoa tiêu. Ông đã giúp Toranaga chống lại Ishido. Ông đã quên rồi sao? Ông đã đặt bàn tay của ông một cách hung bạo lên Ishido. Ông đã dẫn đoàn lao ra khỏi bến cảng Osaka. Tôi xin lỗi, nhưng có thể nói được tiếng Nhật hoặc những thanh kiếm của ông, hoặc chức danh Samurai, cũng chẳng giúp ông được chút nào hết. Có lẽ giờ đây ông là một Samurai thì sự việc lại còn tồi tệ hơn

nữa. Giờ đây ông sẽ được lệnh phải tự sát và nếu như ông từ chối…” Alvito đã nói thêm vẫn bằng mệt giọng. dịu dàng như vậy.

“Tôi đã nói với ông trước đây rồi, là một dân tộc đơn giản.”

“Người Anh chúng tôi cũng là một dân tộc đơn giản anh nói không hề mang tính chất anh hùng hảo hán.

“Khi chúng tôi chết thì chúng tôi chết, nhưng trước đó, chúng tôi đặt đức tin của chúng tôi vào Chúa và giữ cho thuốc súng của chúng tôi khô. Tôi còn có một vài mẹo nữa, không bao giờ sợ.”

“Ồ, tôi cũng không sợ đâu, hoa tiêu. Tôi không sợ gì hết, không sợ ông, cũng không sợ cái dị giáo của ông, không sợ súng của ông. Tất cả chúng đều bị làm mất tác dụng, cũng như ông bị làm mất tác dụng.”

“Đó là karma – trong tay của Chúa – gọi nó là cái gì ông thích thì gọi”, Blackthorne nói với ông ta, một mạch.

“Nhưng thề có đức Chúa, tôi sẽ lấy lại con tàu của tôi và rồi, trong vài ba năm, tôi sẽ dẫn một đội tàu ra khỏi đây và sẽ quét sạch các người cút khỏi châu Á.”

Alvito lại nói, với một sự bình tĩnh vô bờ bến.

“Điều đó ở trong tay Chúa, hoa tiêu. Nhưng ở đây, cái chết đã điểm, và không một điều gì ông nói sẽ xảy ra đâu. Không gì hết.” Alvito nhìn vào anh như thể anh đã chết rồi.

“Cầu chúa thương lấy ông, bởi vì, hoa tiêu ơi, tôi tin rằng ông sẽ không bao giờ rời khỏi những hòn đảo này.”

Blackthorne run lên, nhớ lại Alvito đã nói những điều đó với niềm tin hoàn toàn như thế nào.

“Chàng lạnh sao, Anjin-san?” Mariko đứng bên cạnh trên hàng hiên lúc này, rung chiếc dù trong hoàng hôn.

“Ồ, xin lỗi, không, tôi không lạnh, tôi lang thang một chút.” Anh nhìn lên hẻm núi. Cả hàng quân đã biến trong bờ mây. Mưa đã giảm đi một chút, đã trở nên mềm và dịu đi. Vài người dân làng và đầy tớ đang lội nước để về nhà. Sân trước đã trống, khu vườn úng nước. Những chiếc đèn dầu đi qua làng. Không còn lính gác ở lối cồng hoặc ở hai bên cầu. Một nỗi trống rỗng lớn lao dường như chế ngự buổi hoàng hôn.

“Ban đêm trông đẹp hơn, đúng không?” Nàng nói.

“Đúng”, anh trả lời, lúc này hoàn toàn nhận thức được rằng họ chỉ có một mình với nhau, an toàn, nếu họ thận trọng và nếu nàng cũng muốn như anh muốn.

Một người hầu gái tới, cầm ô của nàng, mang đến đôi tất khô. Cô ta quì xuống lau khô chân cho Mariko.

“Sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu cuộc hành trình của chúng ta, Anjin-san.”

“Chúng ta sẽ đi mất bao lâu?”

“Một số ngày, Anjin-san. Lãnh chúa Toranaga nói…” Mariko nhìn đi chỗ khác khi Gyoko xun xoe lạch bạch từ trong quán ra.

“Lãnh chúa Toranaga nói với em là còn nhiều thời gian.”

Gyoko cúi chào rất thấp

“Xin chào phu nhân Toda, xin lỗi đã làm phiền phu nhân.”

“Bà có khỏe không, Gyoko-san?”

“Khỏe, cảm ơn phu nhân, mặc dù tôi mong cơn mưa này tạnh đi. Tôi không thích sự lầy lội này. Nhưng khi mưa tạnh, chứng ta lại nóng bức, như vậy còn tệ hơn nhiều, neh? Nhưng mùa thu không còn xa nữa… A, chúng ta còn có mùa thu để mà trông chờ, và mùa xuân thiên thần, neh?”

Mariko không trả lời. Người hầu gái gài giầy cho nàng và đứng lên.

“Cám ơn em”, Mariko nói và cho cô ta lui.

“Sao, Gyoko-san? Tôi có thể làm cho bà được điều gì?”

“Kiku-san hỏi, không hiểu phu nhân có muốn nàng phục vụ phu nhân trong bữa tối, hoặc múa hay hát cho phu nhân đêm nay? Lãnh chúa Toranaga để lại chỉ thị cho nàng phục vụ phu nhân nếu phu nhân muốn.”

“Có người cũng nói với tôi như vậy Gyoko-san. Như vậy sẽ rất hay, nhưng đêm nay thì không. Chúng tôi phải đi lúc rạng sáng và tôi rất mệt. Sẽ còn những đêm khác nữa, neh? Xin chuyển tới nàng lời xin lỗi của tôi và, à, vâng, hãy nói nới nàng là tôi rất sung sướng có được sự bầu bạn của cả bà và nàng trên đường đi.”

Toranaga đã ra lệnh cho Mariko đem cả hai người phụ nữ này đi theo và nàng cảm ơn ông đã cho hai người chính thức đi kèm.

“Phu nhân thật là tử tế quá”, Gyoko nói, miệng lưỡi ngọt,

“Nhưng đó là niềm vinh dự của chúng tôi. Chúng ta vẫn đi tới Yedo.”

“Vâng. Tất nhiên. Sao?”

“Không sao hết, thưa phu nhân Toda. Nhưng trong trường hợp đó, có lẽ chúng ta có thể dừng lại ở Mishima một hai ngày. Kiku-san muốn thu dọn một ít quần áo, nàng cảm thấy trang phục không được đầy đủ đối với Lãnh chúa Toranaga và tôi nghe nói mùa hè Yedo rất nắng và lắm muỗi. Chúng tôi nên đem theo tủ áo của nàng.”

“Vâng. Tất nhiên. Bà và nàng có thừa thì giờ.”

Gyoko không nhìn Blackthorne, mặc dù cả hai đều cảm nhận anh quá rõ.

“Thật là, thật là bi thảm cho chủ của chúng ta, neh?”

“Karma” Mariko trả lời đều đều. Rồi nàng nói thêm, với cái độc ác ngọt ngào của phụ nữ.

“Nhưng không có gì thay đổi cả, Gyoko-san. Bà sẽ được trả tiền ngay hôm bà tới, bằng bạc theo như hợp đồng đã nói.”

“Ồ, xin lỗi”, người đàn bà đứng tuổi nói, giả vờ ngạc nhiên.

“Hết sức xin lỗi, thưa phu nhân Toda, tiền ư? Đầu óc tôi không hề nghĩ tới. Không bao giờ! Tôi chỉ quan tâm tới tương lai của chủ chúng ta thôi.”

“Người là chủ của tương lai ngươi.” Mariko nói nhẹ nhàng, không còn tin ở điều đó nữa.

“Nhưng tương lai của bà là tốt, có phải không, dù gì xảy ra đi nữa. Bây giờ bà giàu rồi. Tất cả những khó khăn trần thế của bà đã hết. Chẳng bao lâu nữa, bà sẽ giàu mạnh ở Yedo với một phường hội kỹ nữ mới, dù ai có cai trị Kuantô. Chẳng bao lâu nữa, bà sẽ là mama-san lớn nhất, và dù cho có xảy ra điều gì, phải, Kiku-san vẫn là người được bà bảo

hộ, tuổi trẻ của nàng không được động chạm tới, karma của nàng cũng vậy. Neh?”

“Mối quan tâm duy nhất của tôi là Lãnh chúa Toranaga”, Gyoko trả lời với một vẻ long trọng đã được tập luyện, lỗ đít bà ta giật giật khi nghĩ tới hai nghìn năm trăm Koku quá gần gũi trong căn phòng chắc chắn của bà ta.

“Nếu tôi có thể giúp được Người điều gì, tôi sẽ…”

“Bà thật là hào phóng, Gyoko-san! Tôi sẽ nói lại với người chuyện này. Vâng, bớt đi một nghìn Koku chắc sẽ giúp được nhiều. Tôi thay mặt người chấp nhận đề nghị này.”

Gyoko phất chiếc quạt, nở một nụ cười duyên dáng và đã phải cố gắng để khỏi rên lên trước sự ngu xuẩn của mình đã là lao vào một cái bẫy như một tên ngờ nghệch nát rượu.”Ồ, không, thưa Toda phu nhân, tiền bạc sao có thể giúp được một ông chủ rộng lượng như vậy? Không, rõ ràng là tiền bạc không giúp được gì cho Người.” Bà ta lắp bắp, cố trấn tĩnh trở lại.

“Không, tiền bạc không giúp ích được gì. Tin tức hoặc là công việc, hoặc là…”

“Xin tha lỗi cho tôi, không tin gì.”

“Không có gì hết, lúc này thì không có gì hết. Tôi nói như một lời dẫn dụ thôi, xin lỗi. Nhưng tiền bạc…”

“À, xin lỗi, vâng tôi sẽ nói lại với người về đề nghị, của bà. Và về sự hào phóng của bà. Xin thay mặt Người, cám ơn bà.”

GYokố cúi chào trước sự bãi miễn tiếp khách này, bà ta le te đi vào trong quán.

Nụ cười của Mariko tắt.

“Em cười gì, Mariko-san?”

Nàng kể lại cho anh nghe những điều đã được nói.

“Các mama-san trên khắp thế giới này đều giống nhau cả. Bà ta chỉ lo lắng đến tiền thôi.”

“Lãnh chúa Toranaga có trả ngay dù…” Blackthorne dừng lại. Mariko đợi một cách chân thật. Rồi, dưới ánh mắt nàng, anh nói tiếp.

“Cha Alvito nói khi Lãnh chúa Toranaga đến Osaka, thì cuộc đời ông chấm dứt!”

“Ồ, vâng. Đúng, Anjin-san, điều ấy hết sức thật.”

Mariko nói, với một sự rạng rỡ mà nàng không thấy. Rồi nàng lại xếp Toranaga và Osaka vào trong khoang của mình và lại trấn tĩnh trở lại.

“Nhưng Osaka còn cách ta nhiều hải lý và còn biết bao nhiêu là thời gian trong tương lai và cho đến đó cái gì sẽ đến, Ishido không biết được, Đức cha cũng không thực sự biết được, chúng ta không biết, không ai biết cái gì sẽ thực sự đến. Neh? trừ Chúa Trời. Nhưng Người lại không nói cho chúng ta biết, đúng không? Có lẽ cho đến khi nó đã qua đi. Neh?”

“Hai!” Anh cười với nàng :

“A, em thật là khôn ngoan!”

“Cám ơn anh. Em có một đề nghị. Anjin-san. Trong thời gian ta đi, chúng ta hãy quên hết tất cả những vấn đề bên ngoài. Tất cả.”

“Em.” Anh nói bằng tiếng Latin.

“Được nhìn em là điều tốt đẹp.”

“Và anh nữa. Cẩn thận đặc biệt trước hai người đàn bà đó trong chuyển đi của chúng ta là điều hết sức cần thiết, neh?”

“Tùy thuộc như vậy, thưa phu nhân.”

“Đúng. Sự thật đúng là như vậy.”

“Bây giờ chúng ta gần như có một mình, neh? Em và anh.”

“Vâng. Nhưng cái gì đã, sẽ không và không bao giờ xảy ra nữa.”

“Đúng. Vâng. Em lại đúng, và đẹp quá.”

Một Samurai sải bước qua cánh cổng và chào nàng. Ông ta trạc trung niên, mái tóc hoa râm, mặt rỗ, và đi hơi khập khiễng.

“Xin tha lỗi cho tôi, phu nhân Toda, c01;i phải chúng ta sẽ đi lúc rạng sáng, neh?”

“Vâng, Yoshinaka-san. Chúng ta chậm lại cho đến trưa cũng không sao, nếu ông muốn. Chúng ta còn nhiều thời gian.”

“Vâng. Nhưng phu nhân muốn, chúng ta sẽ đi vào chính ngọ. Xin chào Anjin-san. Xin phép cho tôi được tự giới thiệu. Tôi là Akira Yoshinaka, đội trưởng đội hộ tống.”

“Xin chào đội trưởng.”

Yoshinaka quay sang Mariko :

“Tôi chịu trách nhiệm cho phu nhân và ông ấy, thưa phu nhân, vì vậy làm ơn nói với ông ấy là tôi đã ra lệnh cho hai người ngủ ở trong phòng ông ấy ban đêm để làm vệ sĩ của ông ấy. Và mọi đêm sẽ có mười người gác. Họ sẽ ở chung quanh các vị. Tôi có một trăm người tất cả.”

“Rất tốt, thưa đội trưởng. Nhưng xin lỗi, tốt hơn là không nên cắt ai ở trong phòng của Anjin-san. Phong tục rất nghiêm chỉnh của họ là ngủ một mình, hoặc một mình với một phụ nữ. Người hầu gái của tôi sẽ ở cùng ông ấy, như vậy ông ấy sẽ được bảo vệ. Xin đặt gác chung quanh nhưng đừng gần để ông ấy khỏi bị khuấy động.”

Yoshinaka gãi đầu và cau mày.

“Vâng được, thưa phu nhân. Vâng, tôi đồng ý như vậy, mặc dù phương thức của tôi là hợp lý hơn. Và xin lỗi, xin phu nhân nói hộ với ông ấy không nên đi dạo một mình ban đêm. Tôi chịu trách nhiệm cho đến tận khi chúng ta tới Yedo và khi tôi chịu trách nhiệm đối với những nhân vật rất quan trọng, tôi rất lo lắng.” Ông ta chào cứng người và bước đi.

“Đội trưởng yêu cầu anh chớ đi một mình trong cuộc hành trình của chúng ta. Nếu ban đêm trở dậy, luôn luôn đem một Samurai đi theo, Anjin-san. Ông ấy nói như vậy là giúp cho ông ấy.”

“Được. Vâng, tôi sẽ làm như vậy.” Blackthorne nhìn ông ta đi.

“Ông ấy còn nói gì nữa? Tôi nghe được đôi chút về chuyện ngủ? Tôi không thể hiểu, ông ấy rất…” Anh ngừng lại, Kiku từ trong đi ra. Nàng mặc một chiếc áo dài tắm và một khăn buộc quanh mái tóc. Chân đất, nàng đi nhảy nhót về phía nhà tắm suối nước nóng, cúi chào họ và vui vẻ vẫy tay. Họ đáp lại.

Blackthorne nhìn cặp đùi dài của nàng và dáng uyển chuyển của bước đi cho đến khi nàng khuất. Anh cảm thấy đôi mắt của Mariko nhìn anh kỹ càng và anh quay nhìn trở lại.

“Không”, anh nói dịu dàng và lắc đầu.

Nàng cười.

“Em nghĩ có thể là khó khăn, có thể là không thoải mái, khi nàng đi cùng sau một đêm chăn gối đặc biệt như vậy.”

“Không thoải mái ư, không. Trái lại, rất thú vị. Anh có những kỷ niệm rất thú vị. Anh sung sướng bây giờ nàng đã thuộc về Lãnh chúa Toranaga. Điều đó làm mọi chuyện dễ dàng hơn, cho nàng và cho ông ấy. Và cho mọi người.” Anh định nói thêm, mọi người trừ Omi, nhưng lại thôi.

“Xét cho đến cùng, đối với anh, nàng chỉ là một món quà tốt đẹp đặc biệt. Không có gì khác nữa. Neh?”

“Nàng là một món quà , đúng thế.”

Anh muốn chạm vào Mariko. Nhưng anh không, anh quay nhìn lên hẻm núi, anh không biết chắc anh đọc được gì trong đôi mắt nàng. Đêm đã làm tối hẻm núi. Và mây. Nước nhỏ êm đềm từ một nhà.

“Đội trưởng còn nói gì khác nữa?”

“Không có gì quan trọng Anjin-san ạ.”

(Kho tư liệu của Hội NVHP)

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder