Nhân dịp kỷ niệm 68 năm Ngày giải phóng Hải Phòng (13/5/1955-13/5/2023), Vanhaiphong mở tuần thơ “Sáng miền cửa biển”, giới thiệu những bài thơ viết về Hải Phòng đã nhận được sự yêu mến từ nhiều thế hệ. Xin trân trọng gửi tới quý độc giả yêu thơ những thi phẩm này.
Nguyễn Thị Hoài Thanh TÔI Ở HẢI PHÒNG
Tôi ở Hải phòng Với cầu Xi măng như một thứ đồ chơi ngày nhỏ Nắng vàng bỡ ngỡ Hẹn mùa đông hé cửa nắng về Tôi ở Hải phòng Trong lòng những bông hoa dại ven đê Dây lạc tiên tràn lan như nỗi nhớ Trong nắng đồi Kỳ sơn mùa hạ Trong hương hoa Hạ lũng vườn xưa Trong tiếng xe bò lọc cọc ngoại ô Trong con nước triều lên sông Lấp Tôi ở Hải phòng Trong cánh buồm nâu không địa chỉ Ai gửi thư cho những cánh buồm hãy mượn gió đưa tin Sông Cấm ơi Sông như người bạn mới quen Thân thiết thế mà sao không hiểu được Chiều tan ca tôi đi bên dòng nước Sông với tôi với bóng là ba Bóng tôi nghiêng với bao la Sông mang về biển bóng tôi còn nguyên vẹn không sông? Tôi ở Hải phòng Dù mai sau tôi sẽ chẳng còn Thì hoa phượng khắp nẻo đường vẫn cháy lên mong ngóng Thành phố hôm nay cất mình gió lộng Tôi xin đời đời ôm thành phố hát ca.
N.T.H.T Thi Hoàng THÀNH PHỐ NHỮNG CÁNH BUỒM MÙA HÈ - CỬA BỂ
Hải phòng lòng ai không mênh mông Những con sóng dồn lên từ cửa biển Mù xa và âm vang
Bình minh ngập ngừng ngoài cửa sông Rồi vội vã nắng tràn ra hết cả Đêm hôm qua có chàng trai nào thao thức với lòng ta không đó Nghe tiếng còi tàu vọng đến những bờ xa Năm tháng quay như chân vịt con tàu Bến bờ gọi mũi con tàu lên Rà trên mặt sóng những tim đèn Những xác thủy lôi câm bặt (Nhớ người bạn chài chiều ấy đã hy sinh Giọt nước mặn đại dương long lanh như nước mắt Còn nghe tiếng ai trong tiếng gió khàn khàn). Cho đến sớm hôm nay trên boong tàu và trên mũi xàlan Những con sóng đồng chiều đưa thanh thản lòng ta ra với biển Thành phố đứng như ngóng về biển lớn Đường chân trời trước mặt mở dần ra… Từ bãi sú bờ sông đến những đảo mờ xa Những tên đảo gọi về như đá vẳng Những Hòn Dấu, Long Châu, Cô Tô thăm thẳm Nghe tiếng bốn phương qua những ngọn buồm Dòng nước giang hồ rì rầm, trời như chiếc bầu đàn vang vọng Nước ôm quanh sự sống Nước ôm quanh chân người Giọng hát à ơi cho đất sa bồi Những chiếc neo tàu tin ở lòng người như tin ở đất Thôi, vầng trán xa xưa như nỗi buồm tím ngắt Thôi, cánh buồm xa xưa lờ đờ như tha hương Đời gắn bó cùng ta với những con thuyền Nắm chặt lấy tay nhau là bão tắt Ta soi bóng xuống lòng sông xanh mát Gió mặn thổi đầy hai tay Khói nhà máy, gạch công trường, mỗi chuyến xe hàng trong cần lao hôm nay Phố mở cửa nhìn ra đường chan chứa Sau chiến thắng quân thù ta bước lại gần lò nghe lửa thở Trong ngọn lửa mới này hứa hẹn nhiều điều thầm lắng khác hôm qua. Ngày tháng gần bên những ước mơ xa Tràn than bến chợ Gác cao, đường qua Ngất ngây say nắng Từ ngoài bến tàu văng vẳng Tiếng va sắt thép bồn chồn Vạt buồm phồng lên trên cửa sông Cơn gió đất đưa ta qua đầu sóng Vạt buồm muốn kéo cả bờ đi Em ơi em! Nghe tiếng nước thầm thì Tiếng thầm thì từ xa vời chót vót Lại từ môi em như ly rượu ngọt Niềm vui ta chiến thắng quân thù hơn mỗi đợi lòng đau Khi những tầng gác cao thành phố hoá boong tàu Là những lúc khơi xa con tàu đang nhớ đất Trong vất vả gian lao những mắt chớp nhìn nhau như giọt mật Mắt ai làm mắt ai ngẩn ngơ… Có rất nhiều cơn bão đã đi qua Trời xanh lặng như đang điềm tĩnh lại Hoa phượng đỏ giữa mùa hè sáng chói Hay chính trái tim mình từ đó nở bừng ra. T.H