Nao nức tháng Năm

Hải Phòng – “Thành phố Tháng Năm” – rực rỡ cờ hoa, thổi bùng những khát vọng vươn xa. 70 năm – một hành trình đáng tự hào, đồng thời cũng là điểm xuất phát mới cho những mục tiêu lớn lao trong tương lai của Hải Phòng.  Vanhaiphong giới thiệu các tác phẩm được trình diễn trong đêm thơ nhạc chào mừng Lễ kỷ niệm ngày giải phóng thành phố (13/05/1955- 13/05/2025)

 

Ánh Nguyệt
VIẾT TRONG NGÀY 13 THÁNG 5

 

Tôi sinh ra ở Hải Phòng

Nhưng không sống trên mảnh đất này những ngày thơ ấu

Tuổi trẻ của tôi trải dài theo vùng phên dậu

Lấy chồng rồi mới cập bến quê hương

 

Chỉ nghe tiếng Hải Phòng thôi đã thấy thân thương

Nhớ từng hàng cây, con đường, góc phố…

Có còn không dòng Tam Bạc cổ

Nơi xưa kia trên bến dưới thuyền?

 

Gia đình tôi sống ở Lạc Viên

Trong ngõ Ao Than một thời bạc màu áo thợ

Nơi Nguyên Hồng vắt kiệt mình viết từng trang “Bỉ vỏ”

Cha tôi là thợ thuyền, mẹ quần quật gánh hàng rong

 

Để có 13 tháng 5 giải phóng Hải Phòng

Bà tôi mất cậu tôi – người con trai duy nhất

Ngày chiến thắng, máu và hoa hòa cùng nước mắt

Rợp cờ bay và trắng khăn tang…

 

Hải Phòng bây giờ hiện đại, khang trang

Kinh tế đi lên, có thành phố mới trong thành phố lớn

Nhiều cao ốc vừa xây, bao con đường mới mở

Cho hôm nay và cho cả mai sau…

 

Bạn bè gọi Hải Phòng là “thành phố những cây cầu”

Cầu vượt biển vươn khơi, cầu dịu dàng vắt ngang lòng phố

Tôi đứng đây rợp trời phượng nở

Nghe yêu thương ùa ngợp tim mình…

 

 


Việt Hùng
ĐI GIỮA THÁNG NĂM

Nắng gọi tôi về với tháng Năm

Tiếng ve ngân cơi hồng phượng đỏ

Tiếng còi ùa vào từng góc phố

Những con tàu thao thức khơi xa

 

Ngược thời gian đất Cảng đi qua

Bảy mươi mùa phượng vĩ nở

Mùa hoa nào rơi nước mắt

Mùa hoa nào rạng rỡ môi cười

 

Khoảnh khắc im lặng bùi ngùi

Sao quên được tháng Năm ấy ngợp trời hoa đỏ

Bộ đội Cụ Hồ nườm nượp tiến vào thành phố

Biết bao người ngã xuống vì độc lập tự do

 

Hôm nay đi giữa rừng hoa, rừng cờ

Cong mái phố ngập tràn ánh nắng

Những gương mặt bừng tươi tỏa sáng

Bạch Đằng Giang lộng gió hoan ca

 

Thành phố Cảng tươi đẹp của ta

Bảy mươi năm từng ngày thay áo mới

Ước mơ xanh mở rộng phía trời xa mong đợi

Khối óc, bàn tay xây dựng cơ đồ

 

Dọc hành trình đổi mới đầy cam go

Càng yêu tin những con người khao khát

Quảng trường lớn vẹn nguyên nụ cười Bác

Nắm chặt tay dẫn dắt cháu con.

 

 

 

Vũ Nhang
NHỚ VỀ THÁNG TƯ NĂM ẤY

(Kỷ niệm 50 năm ngày đoàn quân vào

giải phóng Sài Gòn  30/4/1975)

Năm mươi năm ấy đã qua

Mỗi khi nhớ lại lòng ta tự hào

Sài Gòn rực rỡ cờ sao

Nụ cười lẫn nước mắt trào mừng vui

Con về đây Bác Hồ ơi

Vẻ vang thành phố tên Người hôm nay

Bàn tay nắm lấy bàn tay

Ôm nhau thật chặt bõ ngày đạn bom

Chiến tranh kẻ mất người còn

Chồng gặp vợ, mẹ gặp con nghẹn lời

Nhìn nhau mà nước mắt rơi

Giữa rừng hoa, giữa dòng người xốn xang

Quân đi lấp lánh sao vàng

Ào ào thác đổ âm vang đất trời

Miền Nam đã giải phóng rồi

Ngày vui lại nhớ bạn tôi không còn

Trên đường tiến đến Sài Gòn

Đã hy sinh dưới đạn bom kẻ thù

Thương bao bà mẹ già nua

Đến ngày thống nhất con chưa thấy về

Mỏi mòn chờ đợi chốn quê

Nghe tin mẹ xót đau se thắt lòng

Niềm vui trọn vẹn non sông

Bao người ngã xuống máu hồng đổ rơi

Ghi công tưởng nhớ người ơi

Năm mươi năm, gửi một lời tri ân.

 

 

Nguyễn Thị Thuý Ngoan
TỰ HÀO MỘT DẢI NON SÔNG

 

Năm mươi năm Bắc Nam liền một dải

Đất nước hoà bình, độc lập, tự do

Cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải

Nối nhịp đôi bờ thống nhất non sông

 

Năm mươi năm hoà bình dựng xây đất nước

Ghi nhớ công ơn các Liệt sỹ Anh hùng

Tuổi hai mươi máu nhuộm cờ hồng

Ngã xuống nuôi cây đời kết trái

 

Năm mươi năm bao mẹ già, con dại…

Những người vợ không còn ngóng đợi chờ mong

Nhưng sâu thẳm vết bầm trong tim họ

Nước mắt cạn khô, hương khói nhạt nhoà

 

Năm mươi năm để lại những bài ca

Tổ Quốc thiêng liêng sử vàng in dấu

Tạc vào thời gian niềm tự hào chiến đấu

Chiến thắng oai hùng vang dội núi sông

 

Tổ Quốc Việt Nam dân tộc anh hùng!

 

 

 

Vũ Thúy Hồng
HẢI PHÒNG MIỀN CỬA BIỂN

 

“Sinh ra tôi đã có Hải Phòng” *

Sông Cấm phù sa cuộn đỏ

Tháng Năm phượng nở

Những chuyến tàu gọi bến mới xôn xao

 

Con sông chảy qua lòng thành phố thân yêu

Cánh buồn nâu soi mình trên mặt sóng

Sông quê tôi cội nguồn sâu thẳm

Từ thuở Ngô Quyền đánh giặc ngoại xâm

Từ thuở Trần Hưng Đạo vẽ bản đồ diệt quân Nguyên Mông

Bạch Đằng Giang dựng chiến công lịch sử

 

Năm cửa sông xòe bàn tay hoa

Để châu thổ mở đường ra biển

Hải Phòng xưa dựng luỹ thép thành đồng chống giặc

Hải Phòng ngày nay kết nối năm châu

 

Nhớ thuở hồng hoang cha Lạc Long Quân

mang 50 người con mở luồng ra biển sâu

Nay tổ quốc thống nhất vẹn nguyên bờ cõi

Biển, nước, trời… Cảng của ta yêu dấu

Tấp nập những chuyến hàng thắp sáng chân trời

 

Những cánh hải âu bay dọc biển khơi

Hải Phòng hiên ngang bên bờ sóng

Tháng Năm phượng hồng, đảo xanh, cát trắng

Tôi nhận ra những điều thầm lặng

Trong vóc dáng Hải Phòng vạm vỡ, linh thiêng

Hải Phòng – miền cửa biển 70 năm…

______________
* Câu thơ trong Trường ca “Những người trên cửa biển” của Văn Cao

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder