
Thơ đôi khi chỉ là lời tự sự, người viết có ý nói ra để làm vơi đi nỗi niềm bấy lâu chất chứa trong đầu. Nhưng một khi thơ tới được tâm hồn bạn đọc, nó có thêm chức năng cảm hoá con người… Liệu có phải vì thế mà những câu thơ có tính chiêm nghiệm thường để lại dư âm như sóng xô bờ?
VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Đục trong đôi ngả” của tác giả Chu Long:
Thơ đôi khi chỉ là lời tự sự, người viết có ý nói ra để làm vơi đi nỗi niềm bấy lâu chất chứa trong đầu. Nhưng một khi thơ tới được tâm hồn bạn đọc, nó có thêm chức năng cảm hoá con người… Liệu có phải vì thế mà những câu thơ có tính chiêm nghiệm thường để lại dư âm như sóng xô bờ?
VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Đục trong đôi ngả” của tác giả Chu Long:

DƯƠNG THẾ
Bình minh nắng chân trời tươi màu nắng
Phía xa xa mây trắng mỏng thả mình
Vườn khỏa trần sương sớm hạt lung linh
Lơ lửng tiếng chim trao tình bên lá.
Hương thanh đâu thả về nghe là lạ
Mùi thơm thơm cánh đồng cả bay về
Dịu dàng màu cỏ xanh mởn chân đê
Bên con nước sông quê nghiêng mình chảy.
Tiếng khoan nhặt mái chèo ai khua đẩy
Con thuyền nan ôm sóng dậy bềnh bồng
Sông vơi đầy khi cạn lúc mênh mông
Dòng xuôi ngược nước đục trong đôi ngả
Chuyện đêm qua gió sa chân vườn hạ
Cứ mải mê gió vui đã quên đường
Vướng mảnh vườn bông hoa ấy thả hương
Luống cỏ mượt gió du dương gió mắc.
Mầm sự sống đang cựa mình thức giấc
Màu non xanh trong đất thấy lớn dần
Đất tách mình đất ứa nhựa trên thân
Cho chồi tắm mưa xuân trần dương thế.
TIẾNG KÊU
Tiếng kêu “cướp”… xé không gian ồn ã
Giọng thất thanh buông nghiệt ngã giữa đời
“Cướp… Kẻ cướp… Giúp tôi với hỡi người”
Rồi tắt lịm chìm trong hơi thở ứa.
Người mất của thân nhũn mềm như sứa
Khuỵu dưới đường mắt cầu chứa niềm tin
Mà xung quanh sao vẫn cứ lặng im
Người ngoảnh mặt kẻ quay nhìn nơi khác.
Một xóm nhỏ làng quê nghèo ngơ ngác
Chỉ một hôm thôn tan tác cửa nhà
Một hôm thôi cơn bão ấy tràn qua
Cây bật gốc cành rơi hoa rụng quả.
Bọn kẻ cướp vô lương tâm xảo trá
Trái tim đen hèn hạ đến tận cùng
Ăn sạch chùi, ăn cả nghĩa nhân trung
Gặm tất cả, cả thứ từng phế bỏ.
Còn chúng ta đừng thản nhiên đứng ngó
Lửa đã lan không có cháy một nhà
Dịch bệnh nào chúng đâu có kiêng ta
Sâu chúng phá đẹp đến hoa… vẫn phá.
QUY LUẬT
Sáng sớm nay khi ta vừa thức dậy
Chợt giật mình thấy mấy sợi tóc rơi
Trắng như vôi phơi thân dưới mặt trời
Chiều đang xuống đường đời dần co lại.
Trong mênh mông thấy lòng mình trống trải
Trái đất này ta còn lại bao lâu
Đích gặp nhau dù cao thấp nghèo giàu
Cũng chỉ một miếng đất màu sắc đất.
Giờ mới biết những điều mình cần nhất
Sống ở đời đừng đánh mất tình yêu
Chớ tham lam chớ mơ cái lợi nhiều
Mang sao được khi bóng chiều tắt nắng.
Sáng sớm nay thấy lòng mình trống vắng
Cảm giác rằng khoảng lặng sắp xảy ra
Cũng phải thôi bởi mình đã về già
Điều phải đến… Ắt một mai sẽ đến…!
HAI MẶT CUỘC SỐNG
Trong vũ trụ có hai vầng Nhật Nguyệt
Giúp trần gian phân biệt được đêm ngày
Mặt trời hồng thả nắng khắp đó đây
Vầng trăng sáng ánh vàng bay muôn nẻo.
Trong vạn vật có cứng mềm rắn dẻo
Rộng hẹp, dài ngắn, tròn méo, nhỏ to
Còn cuộc đời những lúc đói khi no
Người nghèo khó kẻ giàu kho lắm bạc.
Trong lời hát thường mang theo nốt nhạc
Âm thanh đàn theo cung phím khung dây
Trên núi rừng có thác suối cỏ cây
Bầu trời cao có mây mưa nắng gió.
Khi sung sướng luôn kèm theo nỗi khổ
Trong sầu buồn thường sau đó niềm vui
Có đường vào là phải có ngả lui
Bầu không khí có đủ mùi dơ sạch.
Trong cuộc sống vô thường mang hai mặt
Có âm dương có thiện ác rõ ràng
Trong con người cũng hai thứ hèn, sang
Có cái thể như vàng bên cái uế…
ĐỪNG THÊM
Thức ăn tẩm ướp đã xong
Sẽ được định lượng cân đong rõ ràng
Cố thêm vị e rằng sẽ mất
Hương thơm ngon chân thật của mùi
Món ngon đã đủ vị rồi
Đừng thêm gì nữa không thời mặn cay
Uống thêm chút sẽ say khó dậy
Ăn thêm vào đầy thấy khó tiêu
Viết thêm một chút thì nhiều
Lời hay ý đẹp thương yêu cũng nhàm
Bớt một chút chớ ham chẳng tiếc
Đừng thêm gì khi việc đã xong.
Cơm sôi ta bớt lửa hồng
Sẽ không nhão nát cháy nồng sượng khê
Thấy nghèo khổ không chê không khích
Chẳng ai đời lại thích thế đâu
Làm người hãy hiểu cho sâu
Lời êm tiếng đẹp cho nhau vừa lòng.
C.L