– Không cần! Nhà cô có 2 con chó Phú Quốc giỏi giang chẳng kém công an, chúng nó có thể nhìn thấu người ngay kẻ gian, mà bắt đúng người có... Read more »
Cha chúng tôi vĩnh viễn ra đi vừa đúng bảy ngày ông tự nguyện từ chối gặp mặt, nhận sự chăm sóc của các con. Bảy ngày nhịn ăn để bọc bạch... Read more »
Bên ngoài trời sầm sập, mưa như trút nước. Đã 2 giờ sáng mà phòng chỉ huy của thủ trưởng Lại Hợp Việt, thuộc đoàn 429, biệt động Sài Gòn vẫn sáng... Read more »
Trong giấc mơ chập chờn, tôi thấy một cô gái xa lạ ngồi bên cạnh. Cách ăn mặc của cô gái thật kỳ lạ, tôi không thể nào đoán ra đấy là... Read more »
– Sông ơi! Có thực là sông đã bắt đứa bạn thường vẫn chơi với tôi không? Tôi sẽ biếu sông đôi giầy đỏ nếu sông trả lại bạn cho tôi! Hình... Read more »
Và chúng mang gương đi khắp nơi, chẳng một vật nào, chẳng có người nào không bị chúng làm méo mó đi. Chúng còn muốn bay lên trời để nhạo báng các... Read more »
Năm tôi gặp em, em chỉ tròn mười bảy, cái tuổi còn quá đỗi ngây thơ, quá đỗi xinh tươi với một tâm hồn trong trẻo. Bởi thế, tôi giữ em vo... Read more »
– Trước khi con thực hiện đúng ước vọng của vua cha, con muốn có ba chiếc áo, chiếc vàng óng như mặt trời, chiếc ánh bạc như mặt trăng, chiếc lóng... Read more »
(Minh họa của Lê Bá Hạnh)Với tôi cái học được trong đời có giá trị nhất là nói dối. Trước đó nhiều lần tôi ốm thực sự nói chẳng ai tin. Nhưng... Read more »
Em quẹt thêm một cây diêm. Lần này, em thấy bà em hiện ra giữa vòng hào quang của ánh diêm. Bà nhìn em hiền từ. “Nội ơi!”, em kêu lên, “Nội... Read more »