Chùm thơ của nhà thơ Jang Geon-Seob, Hàn Quốc


Nhà thơ Jang Geon-seob sinh năm 1958 tại tỉnh Bắc Jeolla, Hàn Quốc. Ông đã cho ra mắt độc giả nhiều tác phẩm văn học, tiêu biểu như tập thơ “Bài thơ cuộc đời” vào năm 1978 và cuốn “Văn học Seorabeo” năm 2008.
Gần đây nhất, vào ngày 6 tháng 11 năm 2025, tại Lễ hội thơ ca Bắt cá suối lần thứ nhất, nhà thơ Jang Geon-seob đã được trao tặng Giải Thưởng Lớn với bài thơ “Sự sống nở trên dòng nước”
Hiện nay, ngoài vai trò là một nhà báo của Bộ Khoa học Chính trị và Ngoại giao Hàn Quốc, nhà thơ Jang Geon-seob còn giữ nhiều trọng trách khác như Giám đốc Hiệp hội Biên kịch Hàn Quốc, thành viên Hiệp hội Bản quyền Âm nhạc Hàn Quốc, Hiệp hội Nhà văn Hàn Quốc; Giám đốc tổ chức PEN Quốc tế Hàn Quốc và Giám đốc Hiệp hội các nhà thơ hiện đại Hàn Quốc.
Ông là một người có nhiều đóng góp quan trọng trong việc thúc đẩy các hoạt động giao lưu văn hóa, trao đổi văn học văn học nghệ thuật giữa Hiệp hội nhà văn Hangeul và Hội Liên hiệp Văn Học Nghệ thuật Hải Phòng, kết nối các nhà văn Hàn Quốc và Việt Nam trong những năm gần đây. Ông đã nhiều lần đến thăm thành phố Hoa Phượng Đỏ, có nhiều kỷ niệm với bạn bè văn chương nơi đây. Hiện ông đang có mặt tại Hải Phòng, tham dự sự kiện ra mắt “Tuyển tập thơ song ngữ Hàn- Việt” của tiến sĩ ngôn ngữ – dịch giả Đặng Lam Giang.

Vanhaiphong xin được trân trọng giới thiệu chùm thơ của ông!

 

SỰ SỐNG NỞ TRÊN DÒNG NƯỚC

Đã có thời nơi đây chỉ còn hơi thở đen
Thung lũng nơi trái tim than đá từng đập
Âm vang tiếng búa và mùi mồ hôi từng giữ lấy sinh mệnh con người.
Rồi khi mạch quặng khép lại
Dòng nước thải đen như máu thấm vào đất
Bongseongri im lặng suốt một thời gian dài
Nước chết, hơi thở khô cạn, những cái tên bị lãng quên.
Thế nhưng, ngay trong im lặng, đá vẫn ấp ủ những vần thơ
Và giờ đây, trên những phiến đá ấy
Những vì sao của văn chương lại được dựng lên.
Một câu thơ khắc trên đá đen
Một tấm bia văn học dựng giữa sườn núi
Từng chút từng chút, biến bóng tối năm xưa thành ánh sáng.
Bia Hiến chương Văn học Hàn Quốc
Bia Hiến chương PEN Quốc tế – Hàn Quốc
Bia tiểu thuyết, bia thi ca, bia thơ truyền thống (sijo),
bia tản văn, bia văn học thiếu nhi, bia ca khúc Hàn Quốc,
bia Giao lưu Văn học Quốc tế Hàn – Việt
và Công viên Văn học Rừng Hàn Quốc
Tất cả những “ngôn ngữ của đá” ấy
hát vang bài ca hòa bình vượt qua biên giới.
Dòng nước từng đen kịt nơi mỏ hoang
Giờ hóa thành khúc ca trong vắt.
Những đàn cá trở lại, bơi theo vần thơ của thi sĩ
Tiếng cười của trẻ thơ nở hoa trên mặt nước.
Hôm nay, chúng ta không còn bắt cá
Mà thả câu thơ vào dòng suối.
Từ đầu ngón tay thi nhân, từng câu chữ lấp lánh
Lại hóa thành sự sống đang chảy trôi.
Bongseongri — nơi đá ôm ký ức, nước hát khúc hồi sinh
và con người, giữa hai điều ấy, trở thành thơ.
Ở đây, văn học không phải là ký ức tĩnh lặng, mà là hơi thở đang sống
Từ bóng tối của hầm mỏ xưa đến làng Văn học rực sáng
Làng Sáng tạo Nghệ thuật Bongseongri
Hôm nay Bongseongri trở lại
quê hương phục sinh của thi ca.



다시, 베트남에 부치는 마음

밤의 강이 도시를 안고
빛이 물 위를 걸을 때
낯선 언어는 더 이상 낯설지 않았다

하노이의 안개는
생각보다 부드러웠고
하이퐁의 바람은
내 마음보다 먼저 도착했다

언어는 국경을 넘지 않았지만
사람은 먼저 다가와
茶를 내어주고,
詩를 묻고,
작은 꽃을 웃음처럼 건넸다

한 권의 책처럼 펼쳐진 도시
그 안에 내가 살고 있었다
지금은 돌아와 창을 닫고
여행 가방을 한쪽에 세워두었지만

생각은 이미 날마다 떠난다
노란 등 아래
얼굴을 마주하던 오후로
이름을 불러주던 낮달로
손을 흔들던 길목으로

베트남,
그 이름은 오늘도
내 文章 속을 흐른다

 

MỘT LẦN NỮA, GỬI LÒNG MÌNH ĐẾN VIỆT NAM
(Bản dịch tiếng Việt được gửi đến bởi nhà thơ Jang Geon-seob)

Dòng sông đêm ôm lấy thành phố
ánh sáng bước nhẹ trên mặt nước
ngôn ngữ xa lạ không còn xa lạ nữa

Sương sớm Hà Nội
dịu dàng hơn tôi tưởng
và gió ở Hải Phòng
đã đến trước cả trái tim tôi

Ngôn ngữ không vượt qua biên giới
nhưng con người đã đến gần trước
rót trà mời
hỏi han về thi ca
và trao một bông hoa nhỏ như một nụ cười

Thành phố mở ra như một trang sách
tôi đã sống trong đó
Giờ trở về, khép lại cửa sổ
chiếc vali du lịch đặt một góc

Nhưng ý nghĩ đã đi mỗi ngày
trở lại buổi chiều đối diện gương mặt
dưới ngọn đèn vàng
trở lại vầng trăng ban ngày gọi tên tôi
trở lại lối rẽ nơi ai đó vẫy tay

Việt Nam
tên gọi ấy hôm nay
vẫn chảy trong câu chữ của tôi.

 

마음이 먼저 떠나는 여행

마음이 먼저 떠나는 여행이 있다.
짐을 싸기 전에, 비행기 표를 예매하기도 전에,
단어 하나가 계기가 되고, 사진 한 장이 문을 연다.

베트남이 내게 그런 나라였다.

지금까지 제 집 드나들 듯 수십 차례도 더 다녀왔던 베트남이지만,
하노이의 거리는 처음부터 익숙하지는 않았다.
혼잡하고, 복잡하고, 서툰 발걸음은 늘 한 발 늦었다.

하지만 그 느린 걸음을 기다려주는 사람들이 있었다.

말이 통하지 않아도 미소는 늘 통과했고,
같은 문장을 두 번 말해도 누구 하나 짜증 내지 않았다.

하이퐁은 그보다 조금 더 조용한 도시였다.

밤이면 물빛 위로 불빛이 흐르고, 사람들은 천천히 걷는다.

빛은 다리 밑에 모이고, 바람은 머리 위로 흘러간다.
도시가 말이 없을수록,
그 안에 더 많은 문장이 숨는다.

문학이 이끄는 여행은 풍경만 보지 않는다.

사람을 보고, 마음을 듣고, 언어의 결을 만진다.
베트남의 시인, 소설가, 수필가,
아동문학가, 평론가, 번역가, 그리고 빛나는 예술가들과 나눈 밤들,
책보다 조용하고 더 오래 남는 이야기들이었다.

이제 다시 떠날 날이 머지않았다.
짐을 꾸리다 말고 멈추고, 창밖을 보다가, 오래전 골목을 떠올린다.

떠나기 전부터 돌아가고 싶은 나라.
베트남은, 그렇게 내 여행의 중심에 있다.

아무튼, 여행이란 기억 속에 남는 장면보다,
그 장면을 떠올릴 때 솟아나는 감정이라 믿는다.
베트남은 내게, 그런 감정으로 남아 있는 나라다.

 

CHUYẾN ĐI BẮT ĐẦU TỪ TRÁI TIM
(Bản dịch tiếng Việt được gửi đến bởi nhà thơ Jang Geon-seob)

Có những chuyến đi bắt đầu từ trong lòng.
Trước cả khi xếp hành lý, trước cả khi đặt vé máy bay,
chỉ một từ khơi gợi, một bức ảnh mở lối.

Việt Nam với tôi là một đất nước như thế.

Dù đã đến Việt Nam hàng chục lần, như thể về lại nhà,
nhưng con đường Hà Nội thuở đầu chưa bao giờ thật sự quen thuộc.
Hỗn loạn, nhộn nhịp, từng bước chân vụng về luôn chậm hơn một nhịp.

Thế nhưng có những con người kiên nhẫn đợi bước chân chậm ấy.

Dù chẳng hiểu nhau bằng lời,
nụ cười vẫn luôn vượt qua rào cản.
Cùng một câu nói lặp lại hai lần,
cũng chẳng ai khó chịu.

Hải Phòng là thành phố yên tĩnh hơn đôi chút.
Khi đêm xuống, ánh sáng lấp lánh trôi trên mặt nước,
và con người thong thả dạo bước.

Ánh sáng tụ lại dưới chân cầu,
gió bay qua trên đầu.
Thành phố càng im lặng,
càng giấu nhiều câu chữ hơn trong lòng.

Một hành trình do văn học dẫn lối không chỉ nhìn thấy cảnh vật.
Mà còn nhìn thấy con người,
nghe được trái tim,
chạm vào chất liệu của ngôn ngữ.

Những đêm dài bên cạnh các nhà thơ, tiểu thuyết gia,
nhà văn, tác giả thiếu nhi, nhà phê bình, dịch giả và nghệ sĩ Việt Nam –
là những câu chuyện còn sâu lắng hơn cả sách,
và lưu lại thật lâu.

Ngày trở lại không còn xa.
Ngồi giữa chừng lúc xếp đồ,
nhìn ra cửa sổ,
bất chợt nhớ lại con hẻm năm nào.

Một đất nước
mà ta muốn quay về
ngay cả trước khi kịp rời đi.

Việt Nam – là trung tâm của những hành trình trong tôi.

Lời cuối
Dẫu sao đi nữa, tôi tin rằng:
du lịch không phải là những khung cảnh lưu lại trong ký ức,
mà là cảm xúc trỗi dậy khi ta nhớ về khung cảnh ấy.

Với tôi, Việt Nam là một cảm xúc như thế.

Jang Geon-seob

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder