KHÚC BUỔI SÁNG (I)
dậy đi,
mặt trời đã trườn trên mái phố
lũ trẻ hàng xóm ríu ran gọi nhau
âm thanh khuấy tung ô cửa sổ
*
ánh sáng làm giấc mơ ngộp thở
bụi rất nhiều nhưng chẳng thể nào lấp nổi trí nhớ
người ta càng lớn lên càng quay quắt muốn
khát khao một chuyến trở về
phía bên kia ký ức
niềm vui cùng cây cỏ
buổi sáng chơi trồng nụ, trồng hoa
mẹ dạy ta nhẹ như mây
khi hài lòng với cái con con mình có
đừng săn bắt đàn sẻ nhỏ
mà gom lại tiếng chim
lồng ngực sẽ rộn rã
phía bên kia ký ức nhắc ta nhiều cú ngã
tím bầm giập thịt da
vết sẹo còn lằn ngang dọc
tặng ta thêm nhiều, thêm nhiều bài học
sống ở trên đời ai cũng phải đau
*
thôi dậy đi,
nỗi nhớ dài không đủ cho ta nghĩ về nhau
và khơi trọn phần hồi ức tươi tốt
thời gian vẫn thản nhiên trôi
chỉ trái tim bốn mùa vùi vào thổn thức
*
ngày lại bắt đầu phía trước
không tay lái nào có thể dịch chuyển đời mình quay ngược
thôi dậy đi,
người đàn bà mộng mị
trong giấc mơ luôn thấy mình mang hình hài đứa trẻ
lọt thỏm dưới mái nhà mẹ
êm ái trăm năm
Khúc buổi sáng (II)
khi bóng đêm tan
con đường nào chúng ta sẽ tới?
quan trọng đâu anh
chúng ta sống như cỏ
vươn xanh trên nỗi đau
mái tóc em đã ủ thừa nước mắt
dành dụm cho cả ngày sau
khi ban mai đánh thức
chúng ta giã từ giấc mơ này
và bước vào giấc mơ khác
dù cuộc đời tặng nhiều vết thương chưa khép
hãy thì thầm tai nhau lời hoa lá ngọt ngào
em bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho anh
câu thơ là gia vị
bây giờ phải vui lên
như đứa trẻ không âu lo
như người già mất trí
dù càng yêu càng cô đơn
càng cô đơn càng da diết nhớ
làm sao rành rẽ trái tim mình?
quan trọng đâu anh
vì khoảnh khắc ngày mới mở toang
trần gian ngập tràn ánh sáng rạng rỡ
âm thanh chật đầy lòng phố
những gương mặt sẽ đắm chìm nơi đó
chúng ta vẫn vui ở đây
em đang chuẩn bị bữa sáng cho anh
trau chuốt món hy vọng
hồ nước xanh thăm thẳm lay động
đôi mắt anh nhìn em nhìn em!
Khúc buổi sáng (III)
Buổi sáng nhởn nha mây trắng
Bay nhè nhẹ gót chân
Chạm bông hoa nở thơm trong ngực
Khoảng không không tiếng động
Loài chim ngủ quên nơi cánh rừng xa thẳm
Chỉ mơ hồ tiếng lá, từ từ gió thổi
Em là vạt nắng lơ vơ
Nhớ khăn áo mùa thu
Anh quàng quanh em bằng ý nghĩ
Mình nắm tay nhau, quên con đường tàn úa
Đừng nhắc gì bờ đá cô đơn, đêm đêm biển gào thét giằng xé
Đừng nhắc nữa, ầm ào cơn dông…
*
Buổi sáng mang gương mặt sáng trong
Em vẫn yêu mùa thu sóng sánh
Tựa vào vai anh thật nhẹ
Ngân nga những nhịp đập
Giọng của hồ nước sâu
Đừng nhắc gì nỗi nuồn hoa lau, nỗi đau hoa cúc
Không ai muốn nhận lòng mình chật hẹp
Anh, ban mai rộng mở
Anh lấp đầy khoảng trống
Anh núi đồi mơ mộng
Bốn bề cây cỏ xanh se sẽ thì thầm
Và đây, em là vạt nắng tĩnh yên
Hôn lên ngày mới chầm chậm…
Khúc buổi sáng (IV)
Chúng ta sẽ đến
ngồi nơi buổi sáng thật trong
anh thân yêu
có thể nào bỏ lại sau lưng
buông tay thả lỏng
những bông hoa úa tàn sẽ rụng
những nỗi niềm vơi trong im lặng
khoảng không di xóa ý nghĩ lộm cộm màu đen
*
thỉnh thoảng chúng ta cũng cần quên
để không nhớ những điều không nên nhớ
mặt trời giúp non tơ ngoi lên thở
em thành hạt sương nhẹ nhõm tan đi
*
anh thân yêu
có thể nào bỏ lại sau lưng
chúng ta buông tay thả lỏng
nắng dần tràn lên gương mặt anh
và lấp đầy chiếc ghế trống
giấc mơ bay trên chùm hoa giấy
con đường chỉ dẫn đến mây xanh
Thơ TRẦN NGỌC MỸ
LỜI BÌNH CỦA HOÀNG VŨ THUẬT
Con chiên, phật tử thường chọn khoảnh khắc đầu tiên buổi sáng thanh tịnh, yên ả để cầu nguyện, gột rửa tâm hồn mình. Bốn “Khúc buổi sáng” của nhà thơ Trần Ngọc Mỹ là bốn khúc kinh đó chăng? Kinh nằm ngoài lời. Lời nói mà không phải lời nói:
ánh sáng làm giấc mơ ngộp thở
bụi rất nhiều nhưng chẳng thể nào lấp nổi trí nhớ
người ta càng lớn lên càng quay quắt muốn
khát khao một chuyến trở về
phía bên kia ký ức
niềm vui cùng cây cỏ
buổi sáng chơi trồng nụ, trồng hoa
mẹ dạy ta nhẹ như mây
(Khúc buổi sáng I)
Thơ, xét đến cùng cũng là thứ tôn giáo của con người.
Buổi sáng trong veo “khát khao một chuyến trở về” với thiên nhiên với vũ trụ bao la của thiền tâm, để nghe tiếng chim trong “lồng ngực sẽ rộn rã”. Khi chìm vào trong cõi tà ba, thơ là châm ngôn về lẽ sống, đạo đức, tình yêu của con người. Trần Ngọc Mỹ chiêm nghiệm về điều ấy như bùa chú, để giải mã mọi đau buồn đã và đang chực sẵn nơi cõi thế “dù cuộc đời tặng nhiều vết thương chưa khép” (Khúc buổi sáng II):
em đang chuẩn bị bữa sáng cho anh
Công việc mở đầu cho ngày mới, như mở đầu câu kinh của đời em rất thiết thực. Mà cuộc đời thì chẳng khác “mái tóc em đã ủ thừa nước mắt/ dành dụm cho cả ngày sau”. Mái tóc không chỉ thấm ướt nước mắt, còn ủ lại để dành. Con người thường để dành tiền của, không lãng phí tiêu pha…Chưa ai nói để dành sự đau khổ như chị. Bởi đau buồn đã quá đỉnh điểm, tràn trề; còn đau buồn nữa chưa hết. Nên em phải “trau chuốt món hy vọng” bữa sáng cho anh, phải giữ cho được hạnh phúc. Đó cũng một nguyện cầu xác đáng.
Khúc buổi sáng thứ ba, hay lời niệm thứ ba “mang gương mặt sáng trong” hơn:
Đừng nhắc gì bờ đá cô đơn, đêm đêm biển gào thét giằng xé
Đừng nhắc nữa, ầm ào cơn dông…
…
Đừng nhắc gì nỗi nuồn hoa lau, nỗi đau hoa cúc
Quá khứ đã là quá khứ. Phải sống cho thực tại, vun vén cho thực tại là tâm trạng của bao người phụ nữ. Họ biết giữ gìn cho cái gì tốt đẹp nhất. Một con đường đang đi. Một mái nhà tràn đầy tiếng trẻ thơ, “để không nhớ những điều không nên nhớ” (Khúc buổi sáng IV). Sự lựa chọn ấy không phải rủ bỏ mà là sự lựa chọn có chủ đích. Một mơ ước lành mạnh, tự tin.
Lời niệm bây giờ trở thành linh ứng chăng? Nên hình tượng nỗi buồn – hoa lau, nỗi đau – hoa cúc, nghe man mác, nhưng diệu vợi. Một vẻ đẹp tinh khôi. Trần Ngọc Mỹ đã thấy mình “nhởn nha mây trắng/ Bay nhẹ gót chân” đi vào cõi thiền – như thiên thần cánh trắng:
Và đây, em là vạt nắng tĩnh yên
Hôn lên ngày mới chầm chậm…
(Khúc buổi sáng III)
em thành hạt sương nhẹ nhõm tan đi
(Khúc buổi sáng IV)
Không hiểu sao khi tôi chạm vào bốn khúc buổi sáng, trong tôi vang lên lời thiêng liêng của đất đai cây cỏ. Tính thiền trong thơ Trần Ngọc Mỹ xuất phát từ tâm. Tính thiền vô thức, âm vang như tiếng chuông thánh đường sáng sớm, như tiếng mỏ đều đều sau cửa chùa. Một khát vọng, một niềm tin mở ra buổi sáng trong lành, cứu rỗi bao tâm hồn đau khổ. Tôi nhận ra:
giấc mơ bay trên chùm hoa giấy
con đường chỉ dẫn đến mây xanh
(Khúc buổi sáng IV)
“niềm vui cùng cây cỏ” (Khúc buổi sáng I) đã đánh thức đời ta. Vươn tới “cõi phúc” . Trần Ngọc Mỹ nuôi dưỡng tâm hồn mình thanh tao, hướng thiện. Mở rộng. Biết trước cuộc sống đầy chông gai nhưng không chán nản, chấp nhận, thanh thản bước vào đời tìm kiếm hạnh phúc.
Tôi tin bốn khúc buổi sáng trong thơ của chị là bốn khúc kinh cầu nguyện cho mình và cũng cho mọi người.
_____
(*)
7/6/2020
HOÀNG VŨ THUẬT