
Có những vần thơ, khi đọc lên khiến ta không khỏi bùi ngùi nhớ về một thời gian lao, vất vả. Và với những bài thơ bề bộn chất liệu cuộc sống, không khó gì để người đọc nhận diện phần nào chân dung tác giả…
VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Những ngọn gió” của nhà thơ Nguyễn Tùng Linh
Có những vần thơ, khi đọc lên khiến ta không khỏi bùi ngùi nhớ về một thời gian lao, vất vả. Và với những bài thơ bề bộn chất liệu cuộc sống, không khó gì để người đọc nhận diện phần nào chân dung tác giả…
VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ “Những ngọn gió” của nhà thơ Nguyễn Tùng Linh.

Nhà thơ Nguyễn Tùng Linh
NHỮNG NGỌN GIÓ
Những ngọn gió xưa đi xa đêm nay tìm về
Thổi giữa lòng phố cũ
Mang lại cho ta tiếng khóc đầu tiên gửi vào trong gió Đêm như con ngựa hoang lồng ngoài ngõ…
Kỉ niệm như cuốn vở bỏ quên không tay người dở
Gió lật từng trang ấu thơ
Ơi những giấc ngủ gió đưa
Những giấc ngủ gió ru
Xiết cháy bên tai tiếng thở dài của mẹ
Thành ngọn gió thổi lòng ta
Hai mươi năm qua…
Vẫn nhớ đêm nào giật mình mẹ giằng đôi vò sữa
Tiếng gió đập then ngang đòi cửa
Lùa vào ta một nỗi kinh hoàng
Lùa vào ta… và hóa dòng máu chảy trong tim
Ngọn gió đêm nào đưa cha đi kháng chiến
Chín năm sau cha chẳng trở về
Gửi lại cho con ngọn gió Tự do…
Đêm giải phóng gió ùa về chật ngõ
Giọt nước mắt mẹ vui sôi trên gò má
Bốn phía cửa tung gió, gió tràn nhà
Cười trong đêm trăng gió thổi ngọn cờ
Thôi rồi, thôi rồi những ngọn gió buốt tê những lời chửi rủa
Roi chủ quất mặt ta quặn đau từng ngọn gió
Nhà mới ta kia gió thổi trên tầng
Trường mới ta kia, gió thơm mùi vôi vữa
Đường đi học ta có tiếng chim xanh đưa trên mái phố Có gió nhảy tung tăng trên đôi gót nhỏ
Ta bay giữa chốn bạn bè…
Lớn đi làm công nhân dựng xây nhà mới
Mỗi bước ta lên gió cũng lên theo
Còn muốn nối thêm tầng cho cao mãi
Cho ngực mình thở gió trăng sao
Mùa đông gió bấc lại về nhưng không rét nưã
Hai bữa cơm tầm ấm tiếng cười ngoài ngõ
Gió đưa đu quay em thơ gấp gấp thêm vòng
Đêm, tiếng hát thơm mùi hoa lan sẽ sàng về bên cửa
Và gió thổi giữa hai ta, kéo xích lại gần hơn
Em,
Ngọn gió nồm đêm buốt giá
Lòng anh như bếp lửa
Cơn gió em thổi hồng
Mùa hè con ve ve kêu, mùa xuân con én bay đàn
Hẹn cùng em ngày gọi gió đến chung phòng
Mùa hè con ve ve kêu, mùa xuân con én bay đàn
Anh chưa được về bên em
Để gọi gió đến ở cùng
Thì những lũ xâm lăng
Từ những đôi cánh đầy bom
Từ những họng súng ca-nông
Đã xầm xầm đổ tới…
Chiều, ngọn gió ngoại thành đưa về những tàn mái tranh
Vương vương mùi na-pan cháy khét
Chân trời đỏ lừ máu giặc
Kẻ thù ngã trên tội ác
Ơi con sóng xa đêm nay dìu tới đất liền
Những ngọn gió mang theo vị biển
Ta biết gió sẽ đau khi lùa qua những bức tường răng cưa bom gặm
Và đưa xiêu sợi nước máy nhỏ dòng
Phố xá vắng, ánh điện đường bâng khuâng nhớ nụ cười trẻ thơ sơ tán
Nhưng gió ơi, chớ dừng
Ở nơi xa kia trong căn nhà dựng tạm
Nơi con người ấm lòng thêm khi sẻ áo, chia chăn
Đêm nay lòng ta
Bập bùng nỗi nhớ những người thân
Những ngọn gió xưa đi xa đêm nay tìm về
Họp nhau giữa lòng phố cũ
Họp nhau trong lòng ta
Để mai cùng ta đi trên đường xưa cha ta đi dở
Nơi đất nước đau thương đang cháy bùng bão lửa
TA XIN LÀM NGỌN GIÓ.
3-1968
THƯ HẢI ĐẢO
(gửi từ Long Châu)
Khi chân trời hiện lên những mảng sáng da cam
Đàn chim biển bay ềê tìm ăn trên ngọn sóng
Từ hải đảo xa anh viết thư gửi em…
Cách xa nhau những bữa trăng tròn, những đêm trăng khuyết
Cơn mưa chân trời, mùa sấm quê hương
Một chút phù sa thôi cũng gợi niềm thắm thiết
Khi đảo san hô vắng bóng những con thuyền
Ở đây em ơi không có làng nối theo làng
Những dãy phố gối đầu trò chuyện
Hòn đảo nhỏ xa vời trên mặt biển
Với chục con người chung một nỗi lo toan
Xui ta nhớ đất liền, ơi những cánh hoa vông
Mùa thu đấy, hoa xòe như tán lửa
Một luống đất con xanh dăm tàu lá
Đôi gà giò bới đá tìm ăn
Ở đây biết đâu ngày, biết đâu đêm
Sáng đến chiều ngực đập bờ công sự
Mấy trăm trận qua rồi không nhớ nữa
Chỉ nhớ tiếng đàn trên vách đảo âm vang
Và ngọn đèn êm dịu ánh sáng xanh
Đêm đêm dắt con tàu vào cửa biển
Bừng tỉnh giấc chú gà giò âu yếm
Cất giọng dài giục giã những bình minh
Em đừng lo cho anh những khi tắt đèn tối lửa
Bởi xa đất liền vẫn gần nỗi yêu thương
Săn sóc anh còn bao nhiêu đồng chí
Chung một ngọn đèn và ý nghĩ trăm phương…
Dẫu không đếm hết những bữa trăng khuyết, những đêm trăng tròn
Nhìn nước biển thay màu biết giờ này em đan áo
Lá thư viết gửi em giữa ngày chiến đấu
Mang nỗi lòng anh chấp ngọn hải đăng.
1968
XƯỞNG MỘC TRÊN BỜ BIỂN
Xưởng mộc nằm dưới hàng dương
Tựa lưng về phía đất liền
Mắt trông ra biển cả
Nắng lên rải hoa mái lá
Có rặng dương xanh làm sóng của bờ
Xưởng mộc dưới hàng dương
Bác thợ vốn nghề chài lưới
Bắp còn săn như trai tơ
Cái đục, cái cưa theo nghề mới
Con sóng trẫm sôi bao chuyện xưa…
Nơi đây làng chài ra đi từ lúc tan sương
Buổi chiều về chật khoang cá quẫy
Vụ cá bắc tiếp vụ cá nam
Ngóng mặt trời nhuộm vàng bến bãi
Làng chài vào lộng ra khơi
Con gái con trai
Chung đội lớơi te, lưới giã
Tiếng cười sóng đan mặt bể
Buồm xòe:
Hoa nở giữa biển trời
Khi bom thù dội mặt biển sôi
Tàu Mỹ qua xé rách chân mây
Máu người chài loang trên mặt sóng
Mặt người chài đỏ nỗi hờn căm
Lòng khoang nhớ ánh vây ngũ sắc
Cột buồm nhớ gió bốn phương
Bãi cát dài nhớ bàn chân bước
Bếp lửa chài bập bùng chờ mong
Cháy ngọn đuốc soi hồng xóm cá
Những mắt thức trời sao không ngủ
Dựng nên xưởng mộc một đêm trăng
Xưởng mộc dưới hàng dương
Nơi đây những con thuyền
Từ biển về mình đầy thương tích
Sóng vỗ bờ xôn xao chiến công
Giờ như trẻ nhỏ
nằm ngoan trên cát
Bàn tay người chi chút chăm nom…
Mạt cưa bay vàng trưa nắng hanh
Tiếng gỗ thơm nhảy lên mạn thuyền
Nhoáng lưng trần mồ hôi muối mặn
Khói thui thuyền bay rung đêm trăng
Vạn vì sao trảng cát long lanh
Con sóng đổ lân tinh trên bãi bến
Đây bờ biển ngày đêm bom đạn
Xưởng mộc đứng lên một quyết tâm
Làm chỗ dựa lòng tin của biển
Mỗi ban mai mặt trời chợt hiện
Từ đất liền những cánh buồm lành lặn
Rủ nhau đi làm hoa nở chân trời…
7-1970
N.T.L