
Nhà thơ Anh Chi. Bút danh Lưu Thuật Anh, Tân An. Họ tên khai sinh: Lê Văn Sen. Sinh ngày 20 tháng 9 năm 1947. Quê quán: xóm Tân An, phường Ngọc Trạo, TP. Thanh Hoá, tỉnh Thanh Hoá. Dân tộc: Kinh. Hiện thường trú tại: làng Mọc Giáp Nhất, phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội. Vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 1983.
VHP trân trọng giới thiệu cũng bạn đọc chùm thơ “Thuyền than lại đậu bến than” của ông.
Nhà thơ Anh Chi. Bút danh Lưu Thuật Anh, Tân An. Họ tên khai sinh: Lê Văn Sen. Sinh ngày 20 tháng 9 năm 1947. Quê quán: xóm Tân An, phường Ngọc Trạo, TP. Thanh Hoá, tỉnh Thanh Hoá. Dân tộc: Kinh. Hiện thường trú tại: làng Mọc Giáp Nhất, phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội. Vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 1983.
VHP trân trọng giới thiệu cũng bạn đọc chùm thơ “Thuyền than lại đậu bến than” của ông.

Nhà thơ Anh Chi (Ảnh internet)
ĐỜI CÂY KIM CANG
Sau bão biển những bờ cây rối bù
Chỉ còn kim cang đứng thẳng
Biển trời mênh mông hoang vắng
Kim cang bỗng thì thầm… tôi hiểu ra rồi
Chim cu đá cần có nơi
Để tình tự – nên có đời kim cang
Gỗ rắn có thể kè bờ công sự
Mà cành cây mềm như cánh tay đưa
Chiến sĩ mắc võng ngủ như trẻ nhỏ
Cái ngủ thật hiền… và tôi biết rồi
Ðảo cần nâng giấc con người
như đất mẹ – nên có đời kim cang
Chát là hơi đá, mặn là biển sương
Mà nhựa lá ngọt mềm môi người ngậm
Sống ở đây một mùa hè nóng bỏng
Nhiều cơn khát lắm… nên tôi rõ rồi
Cây sống cật lực như người
Đời chiến sĩ – ấy là đời kim cang
Mùa hạ xưa có anh lính bị thương
Anh tựa gốc cây, máu anh chảy xuống
Nay thu mùa về đỏ lấp lánh
Ðỏ thấm mây xanh… chao ôi đúng rồi
Ðưa máu yêu nước lên trời
Làm hoa nở – ấy là đời kim cang!
THUYỀN THAN LẠI ĐẬU BẾN THAN(1)
Ai hò một câu ấy thôi
một triền sông Mã, một tôi lúc này
xòe tay sương đậu xuống tay
đêm đen che khuất dày dày thuyền ken
May chưa, câu ấy như đèn
cho tôi thầm thấy mắt đen ai cười
đâu đó còn một chàng trai
con thuyền đâu đó còn ngoài bến sông
con sào cảm động cong cong
cũng vít vổng và cũng mong lên bờ
Một câu buồn đến ngẩn ngơ
khiến tôi thấy lại buổi chưa có mình
một thuyền đen nhẻm ngược dòng
với một người gái móng ngong trên bờ
cái bến thì đục lờ đờ
nên chi điệu giọng ơ hờ xa xôi
lời thương mỏng mảnh loi ngoi
giữa miền sông nước tưởng rơi tưởng chìm…
Đời đã mở bến cho thuyền
câu yêu đương cũng đẹp lên bất ngờ
chắc chàng trai đã lên bờ
bởi vì cô gái còn hò nữa đâu.
Một câu, dư âm một câu
dường như làm óng ả màu ban đêm
xoè tay sương đậu ướt mềm
bến Than(2) tôi thấy trong đêm mỉm cười.
__________
1. Câu hò sông Mã nổi tiếng “Thuyền than lại đậu bến than/ thấy anh vất vả cơn hàn em thương”.
2. Bến than là một bến thuyền sông Mã khá tấp nập, cách thành phố Thanh Hoá ngày nay 5 kilomet về phía đông.
THƠ ĐỀ LÁ VŨ SỮA
Một mặt là anh, một mặt là em
Sự sống đôi phần không tách được
Một nửa ngày ửng màu ấm áp
Liền kề nửa ngày mượt đen
Anh chỉ sống một nửa của mình
Còn nửa kia là phần em sống
Một nửa năm quá nhiều nắng
Gắn liền nửa năm gió lạnh và mưa
Những khát khao bốc lửa, và may sao
Dịu dàng nước làm cho nhuần lại
Một nửa đời loé lên như cháy
Nương nhờ một nửa mát êm
Bao giờ rụng – lá rụng được chăng?
Ngày nhập vào tháng ngày nối tiếp
Năm hoà cũng bốn mùa mãi mãi
Đôi ta trong vĩnh cửu muôn đời.
1987
SÔNG CHU
Ba mươi năm ta mới trở về
bến cũ
không gặp người xưa
những gợn sóng lao xao hồn năm tháng
sông Chu dài giấc mộng bể dâu
người năm xưa cuộc gặp gỡ năm nao
chỉ đủ biết tên nhau
vừa đủ nhớ tên bến Thạc
thế rồi trận mạc
rồi quanh co mấy khúc đoạn trường
sông Chu dài như một vết thương
người con gái giặt áo bên sông
tóc đen rưng rức
tiếng vỗ nước sao mà động lòng
tiếng vỗ nước khi liền khi đứt
dường như người ấy khóc
cùng tấm áo của một người
một thiên tình sử hiền như nước
lẳng lặng hoà vào sông Chu
ba mươi năm ta mới trở lại
sông Chu chiều mùa đông
nước trôi bảng lảng
sương buông mờ cát trắng
cánh buồm xa
sao như một người lận đận
vừa bắt đầu một cuộc chia ly
so với mười ngàn ngày
chiều chỉ là chớp mắt
nhưng trong chớp mắt này
mà ly biệt
thương nhớ
bể dâu
tất cả những gì đời ta nếm trải
dường như đều có ở sông Chu…
Mùa đông năm 1997.
A.C
(Rút ra từ tập Thơ thế hệ các nhà thơ chống Mỹ cứu nước – NXB Hội Nhà văn 2014)