Dòng sông đồng đội – Nhiều tác giả

 

Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2026), quân và dân thành phố đã tổ chức nhiều hoạt động thăm hỏi người có công và tri ân các Anh hùng Liệt sĩ. Với tinh thần “Uống nước nhớ nguồn”, VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ của các tác giả: Hồ Trọng Xán, Phan Quốc Dũng, Nguyễn Lâm Cẩn, Phạm Công Đoàn, Ngô Mai Hà.



Hồ Trọng Xán
TRƯỚC BẾN TÀU KHÔNG SỐ

Nơi đây cửa biển Đồ Sơn
Đã từng khơi mạch đường mòn biển khơi…

Cưỡi sóng cả, xé bão trời
Vượt qua giặc dữ, đáp lời tiền phương
“Tàu không số” nghĩa quê hương
Bắc – Nam thống nhất, giang sơn một nhà.

Đời vui đất nước nở hoa
Dấu xưa huyền thoại mãi là chiến công
Máu xương tô thắm cờ hồng
Làm nên cột mốc trong lòng nhân dân.



Phan Quốc Dũng
DÒNG SÔNG ĐỒNG ĐỘI

Khói lửa nguội lâu rồi
Tiếng súng bện gió
Đêm đêm… dội về
Da diết tiếng gọi đò sông vắng
Nhớ em cô y tá rừng khuya

Trời tháng bảy những hạt mưa bồn chồn bứt xé
Dòng sông mịt mù
Lối cũ nhập nhoè
Hoàng hôn cô đơn
Tình yêu ánh lên vàng cuối trời vệt nắng
Triền đê dày cỏ may
Giăng giăng mây xám
Em đi trong vội vã… mưa chiều

Tháng bảy
Tròn bóng nắng trưa
Thèm chạm tay lên hàng bia mộ
Đồng đội nằm thiếu tên

Nghĩa trang trầm mặc
Khói nhang quẩn quanh
Dải mây tang trắng…

Thấp thoáng bóng mẹ vai gầy
Bia mộ nắng phơi
Nỗi nhớ đầy vơi
Thấp thoáng chiến binh mũ tai bèo mỏi gối
Bởi tìm đồng đội chi
Lòng đất lạnh
Nguồn suối chảy run tay người

Tháng bảy
Sông đồng đội trôi trôi…


Nguyễn Lâm Cẩn
TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA

Người thương binh già thả hồn trôi Thành Cổ
Gậy thời gian khập khiễng chống xuyên đời
Gió Quảng Trị thổi như hơi thở
Của binh đoàn xào xạc hoàng hôn

Chạm tay khoảng không đặc quánh, bồn chồn
Máu đồng đội tạc lưng trời đá xám
Cây cỏ mọc lên từ những vầng trán sạm
Những chàng trai mười tám đôi mươi

Dòng Thạch Hãn trôi ngược về quá khứ
Những linh hồn cởi bỏ hình hài
Đạn pháo nổ biến thành cánh bướm
Đậu kín trên những vết sẹo dài

Ông đứng giữa hai chiều thực tại
Nửa già nua, nửa trắng tinh khôi
Đất mơn mởn xanh đồng lúa trải
Ông lặng lòng lệ nhỏ sông trôi.



Phạm Công Đoàn
THƯA MẸ!
(Kính tặng các Mẹ Việt Nam Anh hùng)

Thưa mẹ!
Lòng con biết bao trăn trở
Con trai mẹ không còn, thêm một Tết héo hon
Chỉ có linh hồn anh về cùng tiên tổ
Gió lạnh sương buông rải những lối mòn

Con của mẹ nằm đâu trong lòng đất
Góp âm thầm vào với những linh thiêng
Ánh mắt mẹ trĩu buồn giọt thầm như mật
Nỗi buồn thành hương thơm thấm tháp mọi đằng

Thưa mẹ! Mẹ có trải lòng đêm trăng
Trăng sáng thế sáng tựa gương mặt mẹ
Con soi vào và thì thầm nhắc khẽ
Mẹ là mẹ mình, ơi mẹ của anh.

Lúc có niềm vui con thấy không đành
Để mẹ buồn mà mình vui sao được
Con biết mẹ rút ruột mình vì đất nước
Dâng hiến thịt xương con trai giờ còn lại mẹ

Thưa mẹ! Năm nay mẹ yếu nhiều rồi
Cho con ghé vai đỡ vai gầy với mẹ
Được vậy, được như, được là, được thế…
Vâng, chỉ mong được làm con trai mẹ thôi.


Ngô Mai Hà
KHÚC TRẦM HÙNG SÁNG MÃI TUỔI ĐÔI MƯƠI

Chiều tháng Bảy nơi ngã ba Đồng Lộc
Nhánh cỏ xanh ôm gốc thông già
Mười ngôi mộ sắp hàng ngay ngắn
Như tiểu đội xưa tập hợp năm nào.

Chiếc lược nhỏ ai đặt trên ngôi mộ trắng
Nhớ suối tóc xanh dào dạt tuổi trăng tròn
Những đôi mắt ngời lên trong trẻo
Khoé môi cười khoả lấp khoảng trời bom

Người nằm xuống cho đất nước nở hoa độc lập
Cho nụ cười rạng rỡ khắp quê hương…
Hành trình mới vững vàng trên biển lớn
Tấm gương hy sinh rọi sáng mỗi chặng đường.

Chiều tháng Bảy nơi ngã ba Đồng Lộc
Thoảng đâu đây hương bồ kết ngạt ngào
Nghe gió reo và rừng thông khẽ hát
Khúc trầm hùng sáng mãi tuổi đôi mươi!
______________________
* Ảnh trong bài: Các VNS Hải Phòng dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Thành Cổ (Quảng Trị) – Ảnh: Đức Nghĩa.

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder