TRƯỚC BÔNG LÚA UỐN CÂU
Trước đồng lúa ta chìm vào đời lúa
Gặp những bông sai, hạt mẩy cúi rạp mình
Bông càng mẩy càng sai, càng cúi thấp
Ta tự vấn mình trước đồng lúa lặng thinh!
CHỢ QUÊ
Bao năm về lại chợ quê
Người đi vẫn cứ nón mê, áo chằm
Vàng hương, mũ mã tuần rằm
Liêu xiêu chiếc thúng người cầm nơi tay.
Chợ quê con tép cũng gầy
Con cua, con cá dính đầy bùn tươi
Mớ rau muống, mớ mùng tơi
Quả bầu, quả bí nói lời gió sương.
Chênh vênh mái lá bên đường
Áo ào ngọn gió bụi vương trắng bờ…
Xa quê từ bấy đến giờ
Lòng riêng ai dám hững hờ… Lòng riêng
Chợ quê – một đốm lửa thiêng
Cháy trong tôi suốt chặng đường ngày xa.
TẢN MẠN THU
Anh giật mình
Gặp lại mùa thu
Nhưng không phải mùa thu năm ngoái
Cũng không phải mùa thu cái thời trẻ dại
Hoa cúc vàng và bướm trắng nhởn nhơ.
Không phải mùa thu đầy ắp ước mơ
Thuở trong vắt với cái nhìn lấp lánh
Trời đầy sao, vầng trăng tròn vành vạnh
Bốn phía nhìn đâu cũng thấy non tơ…
Mùa thu nay bao biến đổi không ngờ
Một mùa thu hiện hữu
Một mùa thu gánh gồng nặng trĩu
Mây trắng bay thảng thốt cuối chân trời.
Mùa thu này em đã quá xa xôi
Gió hoang hoải thổi nỗi buồn xao xác
Cánh diều đơn côi bay về phương trời lạc
Dòng sông thu như thiếu phụ xa chồng.
Mùa thu nay lòng trống rỗng mông lung
Trời xanh thẳm một màu xanh không đáy
Lá vàng rơi như nghìn năm vẫn vậy
Mái đầu xanh xổ bạc tự bao giờ?
Mùa thu nay không phải trong mơ
Một mùa thu hiện hữu
Mưa nắng, lo toan, nỗi niềm nặng trĩu
Sáng, tối đan chen phấp phỏng từng giờ!
Mùa thu nay bao biến đổi không ngờ
Gió lặng phắc, trời nồng như đổ lửa
Những bất trắc dị thường như cơm bữa
Biển chừng im, sóng xô trắng bãi bờ…
Thời khắc này đâu phải cho thơ
Lòng như muối còn lên bao đắng chát
Nâng mùa thu trên tay – ly rượu nhạt
Bạn cùng ta chia sẻ giữa thu này!
(Rút từ tập “Xứ Đông một chặng đường” – NXB Hội Nhà văn 2025)