Đọc trường ca “Những lời âu yếm”: Hoài Khánh

 

Trong dòng chảy của văn học Việt Nam, mảng đề tài về người lính và chiến tranh cách mạng luôn là một bản hùng ca bất tận. Giữa những tiếng bom gầm đạn rú, người yêu thơ và làm thơ nơi chiến trường vẫn tìm thấy những khoảng lặng dịu êm của tình yêu, những lời thủ thỉ tâm tình của lòng thủy chung. Tập trường ca “Những lời âu yếm” (Nhà xuất bản Hội Nhà Văn – 2026) của Hoàng Tuấn Thiệu được viết ra và chính là một minh chứng đầy cảm xúc như thế. Đấy là một sự kết hợp hài hòa giữa chất sử thi bi tráng và hơi thở trữ tình sâu lắng. Tác phẩm ghi dấu ấn riêng biệt cho cả hành trình khổ luyện đến với thơ của Hoàng Tuấn Thiệu – một tác giả những năm gần đây đã nhận được sự mến mộ của đông đảo công chúng yêu thơ ở Hải Phòng và nhiều địa phương trong nước.

Trước nhất, có thể khẳng định trường ca “Những lời âu yếm” là bản hành khúc của người lính thông tinHoàng Tuấn Thiệu. Xuyên suốt tập trường ca là hành trình mười năm dấn thân vào khói lửa của một người lính. Bạn đọc sẽ được theo chân tác giả đi qua khắp mọi miền Tổ quốc, từ những đồi hoa sim rung rinh cánh gió đến những địa danh rực lửa chiến công: Đường 9, Khe Sanh, A Lưới, Tà Cơn,… Đặc biệt, hình ảnh người chiến sĩ thông tin hiện lên thật bình dị mà cao cả. Đó là những người “giữ mạch máu đường dây”, trực tổng đài giữa đêm vắng, quen từng lá báo, thuộc từng tần số máy thu. Giữa cái chết cận kề, họ vẫn lắng nghe “tín hiệu bạn bè” và cả tiếng lòng của người thương gửi theo mỗi dặm đường.

Đọc trường ca “Những lời âu yếm” của Hoàng Tuấn Thiệu, bạn đọc có thểthấu cảm với tác giả về nỗi lòng với đấng sinh thành Bên cạnh tình yêu đất nước, từng chương của trường ca này còn là tiếng khóc, là nén tâm hương dâng lên cha mẹ. Tác giả khắc họa hình ảnh người cha lam lũ, dạy con từ cách nhìn sao Bắc Đẩu đến đạo lý làm người “cầm kỳ thi họa”, nhưng lại lặng lẽ ra đi ngay trước phút con trai trở về. Nỗi đau ấy hòa cùng hình ảnh người mẹ “đôi vai gầy gánh cả đời cơ cực”, “lận đận thân cò đầu ghềnh cuối bãi”, mười mấy năm đỏ mắt chờ con. Những vần thơ viết về mẹ cha không chỉ là tình cảm cá nhân mà còn đại diện cho sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ hậu phương vững chắc.

Trường ca “Những lời âu yếm” của Hoàng Tuấn Thiệu chính là lời hẹn ước và ngày khải hoàn. Cái tên “Những lời âu yếm” có lẽ bắt nguồn từ mối tình sắt son giữa anh bộ đội và cô giáo nơi quê nhà. Dù cách xa nghìn trùng, dù “chưa có thời gian nồng nàn hương lửa”, nhưng họ đã nói với nhau tất cả qua những trang thư, những lời hẹn ước. Khép lại trường ca là niềm vui vỡ òa của ngày thống nhất, khi “Nam Bắc thông thương”, khi con chim én báo mùa xuân và người lính được trở về trong vòng tay mẹ, bên mái rạ quê hương Hải Phòng xanh ngắt.

Thơ Hoàng Tuấn Thiệu mộc mạc, chân tình và tha thiết. Mỗi khổ thơ lại mang tới những cung bậc cảm xúc khác nhau. Cái hay của trường ca này nằm ở cách nói tâm tình, không cầu kì chữ nghĩa.

Những cung bậc của tình yêu và lý tưởng xoắn quyện với nhau làm thành bản nhạc lòng với âm điệu vừa thực vừa mộng, chân thành mà đắm say. Xúc cảm của tác giả cứ tràn trên câu chữ có khi khá tự nhiên và xóa mờ đi cái kì công của việc lựa vần chọn chữ. Từng đoạn thơ nối theo nhau và ngữ nghĩa gọi nhau như hàng quân văn chương trải dài khắp cả 5 chương của trường ca. Qua đây bạn đọc sẽ không khỏi ngạc nhiên và thầm cảm phục về bút lực trẻ trung thể hiện ở trường ca này.

Hoàng Tuấn Thiệu viết tác phẩm “Những lời âu yếm” khi còn trẻ và bằng tâm huyết của một người lính Trường Sơn yêu thơ. Đời thơ của một cựu chiến binh hơn 80 tuổi mà có được một trường ca như thế này thật đáng quý và đáng nể biết bao. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc yêu thơ xa gần.

 

 

 

 

 

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder