Nhân dịp kỷ niệm 68 năm Ngày giải phóng Hải Phòng (13/5/1955-13/5/2023), Vanhaiphong mở tuần thơ “Sáng miền cửa biển”, giới thiệu những bài thơ viết về Hải Phòng đã nhận được sự yêu mến từ nhiều thế hệ. Xin trân trọng gửi tới quý độc giả yêu thơ những thi phẩm này.
Thúc Hà MƯA BIỂN Bỗng đâu mây kéo tối sầm Con thuyền xa cũng khuất dần dặm khơi Ngẩng đầu: lắc rắc mưa rơi Mà bên ghềnh đá lại ngời nắng lên. Trông kìa, có lạ không em Một vùng tối sáng như đêm lẫn ngày Biển dài như thể chia hai Nửa phơi dưới nắng, nửa gài trong mưa Để anh như đứng trong mơ Bâng khuâng nắng... với bụi mờ mưa giăng... Để người phơi cá trên sân Mang vào, rồi lại tần ngần mang ra Để vòm cây, mấy chú gà Xù lông ẩn nắng hay là trú mưa? Để vai gánh vội đung đưa Nón nghiêng che mặt, lời chưa kịp chào Để con đường loáng ánh sao Ùa lên ngọn sóng soi vào gương trong... Gió đưa hương cỏ thơm nồng Bóng em thoáng giữa mênh mông biển trời Nắng soi mắt lưới ngời ngời Và em sáng một nét cười trong mưa... T.H. Phạm Ngà BẤT CHỢT VỚI MẦU HOA Chớm tiết thu bỗng rực một sắc hè Nhành phượng đỏ trên nền trời xanh mát Người tấp nập quảng trường nhà hát Dễ vô tình mấy khi hướng trông lên Làm thức dậy những tháng ngày lãng quên Làm trẻ lại sắc già nua cũ kỹ Hoa học trò - có lần em bảo thế Hoa miệt mài gắn bó mái trường thơ Tôi đam mê nên chẳng biết hững hờ Thường mặc cảm những gì hay bỏ sót Nhành phượng đỏ trên nền cao bất chợt Cũng bần thần một nỗi nhớ xa xôi Thu chớm sang mà hè đã qua rồi Mùa xa cũ chẳng làm chi ngoái lại Thì tha thiết dấn mình trong hiện tại Dẫu nhọc nhằn vẫn thực chẳng như mơ Một màu hoa đâu thể dệt nên mùa Như tích tụ tận mạch nguồn xứ sở Cây phượng già trước quảng trường thành phố Nở hết mình không tán lá xanh che Cứ thu đi năm tới lại sang hè Quy luật ấy không thể nào cưỡng được Tôi tâm niệm trước màu hoa bất chợt Đã nghe lòng sôi động một mùa ve. CỎ MUỐI
Biển gần kia, cát đá lại trong này Đất hẹp thế ngỡ không còn lối cỏ Đất dầu dãi vùng đắng cay dồn tụ Dễ gì đâu dù sắc lục hững hờ Sóng vô tư, năm tháng cứ xô bờ Mây gấp gáp ruổi về đâu mê mải Cỏ vẫn đó như nói mình tồn lại Dẫu bao giờ cũng chỉ cỏ đấy thôi Từ ngàn xưa, và dễ đến muôn đời Muối xa xót đến tận cùng gốc rễ Cỏ lăn lóc như chưa hề mới mẻ Lá run gầy se thắt thịt da Như chiều nay trầm tư với bao la Lớp cỏ kia hay lòng mình tự vấn Đất nhân ái cưu mang trong muối mặn Qua thăng trầm vẫn một sắc bình yên Đến thường tình như cỏ lãng quên Cũng khao khát cùng đất này để sống Huống chi đời mãi xanh cao dài rộng Huống chi người tha thiết thế người ơi! P.N