Vanhaiphong – Mùa thu trong sáng, mùa thu êm đềm, mùa thu thương nhớ… có rất nhiều mùa thu trong mắt người. ta gặp trong chùm thơ mùa thu của các tác giả ban văn trẻ Hải Phòng với nhiều cung bậc rung cảm và ý tứ gửi gắm khác nhau, hình thức thể hiện cũng khác nhau. Nhưng chúng có chung một điểm man mác buồn, man mác thương nhớ nuối tiếc. Mỗi bài thơ đẹp như sắc lá thu đang chung chiêng rớt xuống cõi lòng người trẻ.
Vanhaiphong – Mùa thu trong sáng, mùa thu êm đềm, mùa thu thương nhớ… có rất nhiều mùa thu trong mắt người. ta gặp trong chùm thơ mùa thu của các tác giả ban văn trẻ Hải Phòng với nhiều cung bậc rung cảm và ý tứ gửi gắm khác nhau, hình thức thể hiện cũng khác nhau. Nhưng chúng có chung một điểm man mác buồn, man mác thương nhớ nuối tiếc. Mỗi bài thơ đẹp như sắc lá thu đang chung chiêng rớt xuống cõi lòng người trẻ

Nguyễn Thị Thuỳ Linh
MÙA THU, TÔI RẤT VỘI VÀNG
Mùa thu, tôi rất vàng
Đừng chạm vào tôi dễ rụng
Bàn tay như cuống lá
Bỏ sót tay người trần gian
Người mê, mê hết đời
Nhịp nhàng đưa tôi gánh cũ
Mà tôi, tôi trót rời
Nửa hồn xanh cuối ngày qua
…
Vẹn nguyên, người nói vẹn nguyên
Mặt trăng bên trời khuyết lẹm
Mùa thu, tôi bóc mình
Bầu ngực nào giá lạnh giữa đài sen
…
Ngủ quên
Tôi đã ngủ quên trên mấy triền đồi
Để cho lá rụng
Để đời phôi thai
Bước chân người sẽ cũ sớm mai
Có nghe tôi quét lá trên hai dấu giày.

Thy Nguyên
TIẾNG THU
Chiếc lá mùa thu gối đầu lên điều gì mà rụng
Xác lá như loài hoa vô hồn nở giữa những ngày sương
Em đi qua ngõ nhà ai mà chếch choáng
Thưa thớt cửa ô, xa lạ ánh đèn.
Chút heo may quyện vào bức tường xám lạnh
Tiếng lanh canh hạt sương va vào nhau tóc rối
Tiếng cặn vấn ngày và ranh giới
Trôi sinh phần người già nhà kế bên
Người già dừng lại đời vòng tròn
Người già rửa chân đi về nước Chúa.
Nghĩ thế thôi đừng với tay vào ô cửa
Tiếng cô đơn tong tả cuộn guốc giày
Thấy tiếng mình trôi về dòng tiệm cận
Thấy hồn mình treo lên thánh giá suông….
Lại ước được tắm mình trong sương
Giữa sân chùa Nội ngày sang hèn rỗng túi
Ái ố đẩy vàng son trăm năm bán nguyệt
Em vốc sương ăn vã giấc mơ…

Trần Ngọc Mỹ
BUỔI SÁNG
Buổi sáng nhởn nha mây trắng
Bay nhè nhẹ gót chân
Chạm bông hoa nở thơm trong ngực
Khoảng không không tiếng động
Loài chim ngủ quên nơi cánh rừng xa thẳm
Chỉ mơ hồ tiếng lá, từ từ gió thổi
Em là vạt nắng lơ vơ
Nhớ khăn áo mùa thu
Anh quàng quanh em bằng ý nghĩ
Mình nắm tay nhau, quên con đường tàn úa
Đừng nhắc gì bờ đá cô đơn, đêm đêm biển gào thét giằng xé
Đừng nhắc nữa, ầm ào cơn dông…
*
Buổi sáng mang gương mặt sáng trong
Em vẫn yêu mùa thu sóng sánh
Tựa vào vai anh thật nhẹ
Ngân nga những nhịp đập
Giọng của hồ nước sâu
Đừng nhắc gì nỗi nuồn hoa lau, nỗi đau hoa cúc
Không ai muốn nhận lòng mình chật hẹp
Anh, ban mai rộng mở
Anh lấp đầy khoảng trống
Anh núi đồi mơ mộng
Bốn bề cây cỏ xanh se sẽ thì thầm
Và đây, em là vạt nắng tĩnh yên
Hôn lên ngày mới chầm chậm…

Nguyễn Đình Minh
Nhớ thu
Hoa cúc say nắng vàng, nở thành đàn bươm bướm…
Trời xanh đóng cửa hè, vắt đến kiệt mây
Bờ ao, trúc bâng khuâng vươn ngọn
Chiều hanh hao rơi… theo tiếng vạc hao gầy.
Rưng rưng hồn rạ rơm, mênh mông đồng se gió
Mùi cốm tẩm thơm vi vút khúc sáo diều
Bếp đỏ lửa, mỏng manh xanh ngọn khói
Chầm chậm sân nhà… mẹ quét heo may!
Lóng lánh nước trăng em gội đầu bên ngõ
Sao thẫn thờ rơi trên mắt lá bờ rào
Bầy đom đóm lạc vào vùng hương sả
Cháy như mưa lửa rụng cầu ao.
Ta lững thững lạc vào miền nhớ
Giếng đình vẫn trong veo, ăm ắp ca dao
Gặp lại dòng sông, gió mềm đang bẻ lái
Thuyền ai chở khói sương… xuôi dọc đêm dài?
Thả hồn giữa nhịp quê thong thả
Bồng bềnh trôi theo suối đàn bầu
Nơi cuống rốn của ta, đã mọc thành cây khế
Chợt nhớ chim phượng hoàng,
Giờ mày ở nơi đâu?