Tôi về đùa với cơn mưa/ Thách cùng chúng bạn ban trưa… tồng ngồng/ Bỗng gặp cô gái chưa chồng/ Thẹn thùng tôi trốn giữa đồng cỏ may.

Thuý Nga
Cho tuổi 35
Đêm ấy
Mưa không thành tiếng
Mẹ thắp lên những vì sao ướt
Để đêm nay con 35.
Con vẽ một bức tranh
Một chấm tròn ở giữa bức tranh ấy
Sự biểu đạt ngày một dày hơn
Cho đến lúc con trở thành một dòng sông kiệm xiết.
Nét vẽ chân phương nguyên dạng
Sự tài hoa không nở trên mảnh đất khô cằn
Con tắm mình sau những bất định
Cứ nghĩ đã làm rõ nghĩa rạ rơm.
Sự cách điệu lại lớn hơn
Quy tắc cũng thoát ly ngoài những tiềm tàng đã rụng
Trên đỉnh cầu mà như là cuối Chạp
Con chạy về hong sấy lại thời gian.
Mẹ có đêm ấy để con 35
Đêm nay mưa vẫn không thành tiếng
Vệt tạo hình thấm nền đá hoa cuộn tròn bất tận
Không chối bỏ mặt mình con chối bỏ phấn son…

Cù Thương
Nợ mẹ
Ngày con đuổi theo ước mơ
Mẹ lặng lẽ khom bóng mình vào đất
Ngày con miệt mài những bước đi mỏi mệt
Mẹ lặng lẽ nhìn vời vợi phía sau
Con đường dài tít tắp
Cuốn mình để tới đích nhanh hơn
Mẹ trong chiều không đuổi kịp con
Mẹ vẫn cố thu con trong tầm mắt
Con vô tâm
cú chơi vơi cuối cùng
Dây đứt
Con nợ người một khoảnh khắc quay lưng

Lê Mạnh Thường
Ký ức quê
Tôi về dệt lụa bắc cầu
Tắm sông cổ tích, gội đầu ca dao
Nằm nghe cá quẫy dưới ao
Phiêu diêu trong giấc chiêm bao cùng Bờm.
Lội đồng mót hạt lúa thơm
Dâng lên Tiên Tổ bát cơm ngày mùa
Tôi về nghe tiếng chuông chùa
Thị Mầu õng ẹo gạ mua tấm chồng.
Tôi về phiên chợ ngày Đông
Trộm nhìn giọt nắng nhuộm hồng má em
Nón mê, bùn đất lấm lem
Bà tôi ngồi khóc khi xem xẩm mù.
Tôi về hứng gió mùa thu
Gửi vào sóng sánh lời ru ngọt ngào
Mẹ ngồi phơi những hanh hao
Khâu thời gian cũ, thả vào cõi xưa.
Tôi về đùa với cơn mưa
Thách cùng chúng bạn ban trưa… tồng ngồng
Bỗng gặp cô gái chưa chồng
Thẹn thùng tôi trốn giữa đồng cỏ may.
Hồn quê thổn thức tháng ngày
Tôi về uống cả men say quê nhà…
– 2010 –