Đất nước vào xuân (P.1) – Nhiều tác giả

 

Thời khắc xuân sang cũng là lúc tâm hồn con người ta bật ra vô vàn cảm xúc. Đặc biệt đối với các nhà thơ, dường như tình yêu quê hương, đất nước và con người luôn là thứ cảm xúc mãnh liệt được ưu tiên khơi mở…
VHP trân trọng giới thiệu chùm thơ xuân của anh chị em hội viên.

 

Hoài Khánh
XUÂN VỀ BÊN LÁN NÀ NƯA

Gió thì thầm bên lán Nà Nưa
Mái lá cọ non mùa xuân trở lại
Dòng suối trong veo như hát mãi
Hơi thở núi rừng ấm tiếng gọi bình minh

Những ngọn măng tre vươn mình
Như bàn tay trẻ thơ chạm vào ban mai Tổ quốc
Cánh chim nhỏ về theo lối bay thân thuộc
Thả tiếng hót xuống mái lán đơn sơ

Nơi năm xưa trằn trọc giấc ngủ Bác Hồ
Ánh đèn dầu soi từng trang giấy mỏng
Ý chí mở ra con đường dài rộng
Đem sức ta mà giải phóng cho ta

Tiếng máy chữ thâu đêm gõ thức cả tiếng gà
Cơn mưa rừng trắng bao ngày sốt rét
Dù cháy dải Trường Sơn cũng quyết giành độc lập
Cờ đỏ tung bay theo lời hịch Tân Trào

Lán lá còn lưu bóng Bác năm nào
Dân quanh vùng mến yêu cụ già áo gụ
Cơm măng muối đỡ đói lòng lãnh tụ
Đồi núi trông theo từng bước Người đi

Hoa rừng lại đỏ mỗi dịp xuân về
Như ngọn lửa Bác Hồ soi đường cho dân tộc
Đường tới muôn mùa xuân đất nước
Đã đi từ con dốc gập ghềnh nơi lán nhỏ Nà Nưa.


Phạm Ánh Sao
XUÂN TRƯỜNG SA

Từ đất lửa ngàn năm hong đất Việt
Xuân theo người vượt sóng đến trùng khơi
Mẹ ngồi gói những mùa xuân rất cũ
Lá dong xanh ấp ủ tháng năm dài

Không gian mỏng sương đêm ngậm hạt
Vọng tiếng gà gọi sáng giữa Trường Sa
Biển nín thở nghe mùa xuân rất khẽ
Trăng treo mình nơi ngọn sóng khơi xa

Chúng tôi canh giao thừa đất nước
Phút bình yên mắt vẫn căng đầy
Từng nhịp sóng căng đường gân Tổ Quốc
Mỗi vì sao là một dáng rồng bay

Xuân đến đảo dịu dàng sóng vỗ
Một lá cờ căng gió suốt canh khuya
Và bánh chưng vuông tròn câu thề lính
Gói trong xanh trời đất giao giao hoà

Chúng tôi đứng nơi đầu nguồn Tổ Quốc
Sau lưng là đất mẹ ngàn đời
Trước mặt biển sóng cuồng phong rình rập
Hoa bàng vuông vẫn nở tím trời

Nếu cần mạch, xin hoà vào dòng mặn
Nếu cần thân xin hoá cột mốc xa
Để đất nước mỗi mùa xuân trở dạ
Nở thanh bình từ phía Trường Sa.


Tạ Kim Khánh
ĐẤT NƯỚC MÙA XUÂN KHÚC CẢM NHẬN

Đất nước tôi
Đá cũng có linh hồn
Cây cau lá trầu tìm vào cổ tích
Tiếng đàn Thạch Sanh đẩy lui quân địch
Rùa vàng cũng chạnh lòng đau dân nước dâng gươm
Thánh Gióng nhổ tre quét giặc giữ quê hương
Thắng trận bay về trời ẩn tích

Đất nước tôi
Ủ trong lòng trầm tích
Gươm tuốt Chi Lăng
Sóng dậy Bạch Đằng
Điện Biên chấn động
Đất nước tôi yêu hòa bình, cuộc sống
Vì độc lập tự do không tiếc máu xương

Đất nước tôi
Khẩu súng kẹp bên sườn
Là trang thơ không viết bằng giấy mực
Là trái tim thức trong lồng ngực
Nối mạch hồng chảy suốt bốn nghìn năm.
Đất nước tôi
Chỗ ướt mẹ nằm
Chỗ ráo dành con ngoan ngủ*
Chuyền nhau câu ca dao không bao giờ cũ
‘‘Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng’’

Đất nước tôi
Đi đứng thẳng lưng
Sống có thủy chung
Biết bắt sâu cho xanh cây tốt lúa
Biết nhận ra cái bắt tay thật giả
Biết khoan dung nhưng cũng rất kiên cường

Đất nước tôi
Xẻ dọc Trường Sơn
Để có mùa xuân vẹn toàn thống nhất
Dưới bóng tre xanh mát
Mở lòng đón bạn xa gần
Kỷ nguyên mới đến rồi bát ngát mùa xuân.
_____________
*Dựa theo thành ngữ Việt Nam : ‘‘Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn’’.


Hà Cừ
HẢI PHÒNG XUÂN

Tuổi trẻ tôi
Có năm tháng Hải Phòng
Có cầu Tre, cầu Rào, cầu Đất
Có Cát Dài, Cát Cụt, có sông Lấp, Lạch Tray…
Chiến tranh mù trời
Xa Hải Phòng
Tôi ngỡ trắng tay!…

Ngày trở lại
Hải Phòng vẫn nguyên đầy trong tôi bao xúc cảm
Hàng phượng vĩ vẫn rưng rưng đỏ trời tháng Năm
Và vời vợi bầu trời trong xanh tháng Tám
Vẫn vang vọng tiếng còi tàu vào ra chào bến cảng
Cánh hải âu vẫn chao liệng trên sóng bạc đầu
Vẫn ánh nhìn đen lánh sắc dao cau
Những em gái vào ca buổi sớm…

Hải Phòng trong tôi
Mùa xuân nay đẹp lắm
Khoáng đạt, thênh thang, tấp nập không ngờ
Hải Phòng trong tôi tựa giấc mơ
Những tòa cao sừng sững lẫn vào mây gió
Những gương mặt trẻ trung rạng rỡ
Giang rộng vòng tay vươn cánh Hải Phòng
Trong lòng tôi
Hằng nhớ, hằng mong
Một mùa xuân rực rỡ
Hải Phòng.


Bùi Thu Hằng
XUÂN TRÊN THÀNH PHỐ BIỂN

Hương cứ mê man thổi gió về sông trăng
Sóng tràn ánh sáng ra biển
Tiếng ngựa hí giật tung sương sớm
Trăm hoa nở giữa lời yêu chín mọng
Thềm xuân quấn quýt nụ mưa

Thành phố như con tầu mở cánh thần tốc
Vượt phong ba theo khát vọng vươn biển lớn
Bay lên từng hồi còi hối thúc
Cầu vồng xanh trên màu áo vào ca

Đồng vọng bản giao hưởng đánh thức
Hoa đào bên đông thơm như lời tự tình của đất
Hoa bưởi bên Tây ngát lừng giấc mơ ngày hội nhập
Điệu hò hái củi găm sâu rễ nghệ nhân

Trang giấy tinh khôi chảy dạt dào dòng ký ức
Xuôi theo cánh én thiên thanh
Sóng lặng lẽ tượng hình dòng trôi muôn bức tranh

Từng ô cửa bình yên Tết ấm
Thơ thay bình rượu chúc xuân
Say giữa Hải Phòng trào dâng
Muôn cây hàm ơn phơi phới bật mầm…

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder