…lịch sử đã đích thực sang trang, chẳng còn ai nhớ đến chuyện Việt Cộng hay Quốc Gia. Chỉ là một dòng máu Việt dù những người ấy sống ở nơi đâu.... Read more »
cầm bó nhang trên tay, Thắm thất thởi lần khắp khu rừng, gặp ngôi mộ nào cũng quỳ xuống vái và kêu rằng, nếu phải anh nằm đây, xin báo mộng cho... Read more »
Tích! Tắc! Tích! Tắc ! Chỉ còn tiếng chiếc đồng hồ để bàn lên tiếng như nhắc nhở “Mi vẫn còn đang sống”… Read more »
Trời mưa, trên đường có một kẻ đầu trần đang thong thả bước dưới làn mưa xối xả. Những giọt nước mưa…. Read more »
Tôi viết “Thợ đào đá truyền kiếp” rất nhanh, chỉ một buổi tối, viết mà cảm thấy mình như lên cơn sốt…. Read more »
Nhưng cái lợi như bác biết rồi đấy lão Khượt đây chẳng màng. Cái danh lão cũng không hám nốt.. Read more »
“Bố ơi! Khi lá thư này đến tay cả nhà thì con đã ở tận đâu rồi. Con tình nguyện theo một người để họ bán sang Trung Quốc… Read more »
Nguyễn là người đất Hà Thành, tính tình phóng khoáng ưa chuyện phong tình nhưng cũng chưa thấy một ai nói gã là con người hư hỏng Read more »
Gửi bà nhai trầu trông hộ cái xe, ông lẳng lặng đến bàn tổ chức tang lễ, rút một phong bì… Read more »