Về nhà, Na giấu biệt đám hàng vào góc tủ rồi nằm vắt tay lên trán suy nghĩ. Ta phải cẩn thận mới được. Lời giám đốc văng vẳng bên tai “…biết... Read more »
Hắn thò tay vào túi, lần này lôi ra một lá thư. Tôi chợt hiểu. Trời đang còn mù sương mà tôi bỗng dưng thấy nóng. Cơn sốt như lan dần từ... Read more »
Na âm ỉ trong lòng. Đời đàn bà ngắn lắm! Cứ ru rú ở xó nhà hầu hạ mấy cái tàu há mồm, nhìn mãi cái bộ mặt tù hãm của chồng,... Read more »
Tôi giật mình khi nghe cô bé hỏi: – Chú có phải con của những người ngày xưa đã lấy màu xanh của rừng đi không? – Chú không biết. – Thế... Read more »
Hắn bước ra sân, ngước mắt nhìn bầu trời xanh ngắt. Tiếng họa mi nhà ai lảnh lót làm hắn lặng người, rồi bất chợt hắn mỉm cười…. Read more »
Chính vì trâu chăm chỉ nên người mới yêu quý và giao cho trông coi cây rơm. Đó là thức ăn dự trữ mùa đông của trâu bò. Khi bò muốn đến... Read more »
Con người đàn bà ngu ngơ trong tôi nhoẻn một nụ cười. Ừ nhỉ. Cả bảy người đều sửa lễ lên chùa. Tôi đếm cả chục năm nay mà không ra một... Read more »
“Vanhaiphong: Qua theo dõi thấy số lượng độc giả tuổi học trò truy cập vào đọc VHP khá đông nên tuy đã vào năm học mới ban BT quyết định vẫn tiếp... Read more »
Bà nói, đến là chán ngán cái đất nước Sing, gì mà đảo quốc gì mà cường thịnh, nhỏ như lỗ mũi, cái gì cũng có bàn tay con người mới thành,... Read more »
Đúng lúc ấy Giecđa bước qua cửa lớn vào lâu đài. Gió thổi như quất vào mặt nó. Nó đọc bài kinh cầu nguyện ban tối. Gió dịu đi. Nó bước vào... Read more »