Hộ đã tránh chỗ để Từ đưa võng… Từ vừa đưa vừa hát: Ai làm cho gió lên giời, Cho mưa xuống đất, cho người biệt li; Ai làm cho Nam, Bắc... Read more »
– Chắc là không bao giờ. Tôi đã ngoài bẩy chục rồi, dẫu còn sống cũng khó có việc buộc được tôi lên Hà nội lần nữa. Tờ báo của các anh... Read more »
Đêm trăng sáng, lấp lánh như vảy cá trên tàng lá cây. Hàng Gòn vắng lặng không một bóng người. Bên kia quốc lộ, rừng cây cao thẳng tắp, rộng ngút ngàn,... Read more »
“Bà ta cũng đã chịu khó luồn lọt. Nội các đàn anh trong làng, nhà nào có giỗ có chạp, hay có cưới xin khao khoán, dù không mời, bà ta cũng... Read more »
Đêm nay, trăng đẹp quá. Hơn ba mươi năm nay, không thấy; hôm nay thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Mới biết hơn ba mươi năm nay, mình toàn sống trong... Read more »
– Bố ơi, hay là con viết thư cho bác Thảo nhé? Vợ Đoan từ nãy vẫn nặng nặng, nghe con gái hỏi, liền đập mạnh đôi đũa vào cạnh nồi, đứng... Read more »
Hơn ba năm, tôi đã là một “cậu giáo”. Hơn ba năm tôi đã nhờ cái nghề gõ đầu trẻ lẩn lút này mà nuôi sống miệng tôi, được người mẹ hiền... Read more »
– Theo lệ thường, trong các cuộc điều tra, trước hết chúng tôi tìm biết: kẻ nào sẽ được lợi sau khi Phạm Viên chết đi. Nhưng đối với tất cả 6... Read more »
Ông nhìn tôi, lắc đầu lẩm bẩm: “Thằng này rồi sẽ khổ, đời chẳng ra gì”. Tôi muốn hỏi tại sao, nhưng ông lơ đãng nhìn dòng sông. Tôi cũng nhìn theo... Read more »
Họ sống lầm lũi, thầm lặng vắng mặt trong những cuộc điểm danh ồn ào đời thường. Hình như họ lựa chọn sự khuyết diện làm cách hiện diện tối ưu để... Read more »