Có một Hải Phòng – Vũ Thành Chung

 

Nhà thơ Vũ Thành Chung, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng. Ông  là tác giả của các tập sách: Miền quê thao thức (thơ, 2004); Biển nhớ (thơ, 2005); Thơ xanh bóng núi (thơ, 2005); Lục bát giao duyên (thơ, 2005); Cảm ơn nỗi buồn (thơ, 2007); Cát ru (thơ, 2009); Đi dọc đời mình (thơ, 2018) và Giải thưởng văn học: Giải A báo Văn nghệ & Bộ Lao Động – Thương Binh Xã Hội với chùm thơ Màu áo, năm 1975…
Ông vừa ra đi ở tuổi 79. VHP xin trân trọng giới thiệu chùm thơ “Có một Hải Phòng” của ông.

CÓ MỘT HẢI PHÒNG

Có một Hải Phòng ở ngoài Hải Phòng
Ở muôn phương, lòng ta thương nhớ
Âm vang còi tầu, dập dồn sóng vỗ
Chớp sáng đảo đèn Hòn Dấu, Long Châu…

Những người con Hải Phòng phiêu bạt nơi đâu
Đài Bắc, Hồng Công, Paris hoa lệ
Chất ngất Hoàng Liên Sơn, Cà Mau sóng bể
Những phương trời khác màu nắng, màu da?

Rừng Trường Sơn chiến tranh đi qua
Hàng bia mộ khắc tên chiến sỹ
Quê quán: Thuỷ Nguyên, Đông Khê, An Hồng, Kiến Thụy…
Những anh hùng thành phố Cảng sinh ra.


Hải Phòng – Con tầu anh lướt sóng Trường Sa
Bám biển đêm ngày giữ biển trời Tổ quốc
Hải Phòng có em sau giờ lên lớp
Nâng ly cà phê, thanh thản ngắm Tây Hồ…

Hải Phòng
Hải Phòng trong mỗi người con xa
Chung giọng nói vang trầm đằm vị mặn
Vòng tay bạn xiết tay tôi vô tận
Làm nên Hải Phòng
Đối diện biển Đông!


CỤNG LY CÙNG BẠN

Đối diện Thái Bình Dương
Ta nhâm nhi cùng bạn
Cuộc chiến năm bảy năm(*)
Tưởng chừng dài vô hạn…

Vậy mà lại gặp nhau
Hai người – Hai chiến tuyến
Hai người – Hai lý tưởng
Giờ bên nhau cụng ly.

Thời gian xoá dần đi
Những hận thù xương máu
Những nỗi đau đời người
Còn trong ta ẩn náu.

Chiến tranh như bão lốc
Cuốn ta vào cơn mê
Cuốn ta vào bắn giết
Từng cắt máu ăn thề.

Lịch sử đau lặp lại
Thời Trịnh Nguyễn phân tranh
Lại nồi da nấu thịt
Tàn khốc vỉ chiến tranh…!

May mà ta sống sót
Vượt biển đến đất này
Nào cạn ly đi bạn
Mừng còn nhau hôm nay.
_________
* 30/4/1975 kết thúc cuộc chiến tranh.


ĐỒNG HỒ BÁO RÁC

Keng keng keng…
Đồng hồ kêu… đổ rác

20 giờ đều đặn hằng ngày
Mưa trút nước hay trời oi bức
Mùa đông buốt đôi tay

Ca nối ca
Theo phố dài, ngõ ngách
Cầm chắc chổi
Cong lưng em quét
Như quét sân mình… Em say

Dáng em mảnh khảnh vai gầy
Oằn lưng đẩy rác
Ngược chiều gió tạt
Ai người chia sẻ với em đây?

Tôi đã đợi
Hai mươi năm lẻ
Em son trẻ… Bây giờ làm mẹ
Mồ hôi em rửa sạch phố phường…

Mỗi ngõ phố – Một ga tầu dừng đợi
Rác lên xe – Em đón từng người
Bóng em khuất dần sau ngõ hẹp
Keng keng keng…
– Xe rác đến rồi!


GIỮA HAI CHIỀU THẾ KỶ

– Cái bắt tay
Xâu hai thế kỷ
Thương đau hai dân tộc
Mẹ khóc con. Vợ góa chồng…

Những loạt đạn
bắn vào hai dân tộc
Bom B52 ném vào hai dân tộc
Cách nhau nửa vòng trái đất
Ai biết ai. Nào thù ghét gì nhau?

Những tiếng nổ inh tai, nhức óc
Rung chuyển địa cầu
Máu chảy thành sông!

Thi thể những người lính
Vùi vội dưới sình lầy
Bên gốc cây
Tan trong khói đạn
Bạc tóc mẹ cha tìm kiếm…
Những đứa con mười tám, đôi mươi
Chiến tranh đẩy vào cái chết!

Những họng súng
Ám ảnh hai dân tộc
Chập chờn ký ức
Giật mình đêm đêm
Chất độc Đi-ô-xin xói mòn da thịt
Bào thai sinh ra na ná hình người!

Hậu chiến tranh ghê sợ gấp trăm lần
Đất nước ngược dòng lịch sử.
Chiến thắng và chiến bại
Hài cốt bao giờ tìm đủ
Trắng khăn tang trên mỗi nóc nhà
Điện Biên, Trường Sơn, Bến Dược…
Nghĩa trang dọc chiều dài đất nước!

Cái bắt tay
Xâu hai thế kỷ
Thế kỷ đau thương và thế kỷ bây giờ

Đất nước từ buổi khai sinh
Mấy lúc được yên bình
Giặc phương Nam, phương Bắc
Cọc Bạch Đằng cắm trong lòng đất
Chau mặt nhìn tôi!
Đáy dòng sông vẫn sôi
Máu bao đời ngầm chảy
Chau mặt nhìn tôi!
Đôi bờ lau lách hoang sơ
Xào xạc gió mưa
Con phà đi ngang lịch sử…!

Cái bắt tay xâu hai thế kỷ
Xâu hai cuộc chiến tranh
Nỗi đau chìm vào hai bàn tay ấy.
Cái bắt tay muộn mằn
Ngày hội nhập!


MẸ TA

Mẹ ta sắp khuất bóng rồi
Màn buông, bóng mẹ dần trôi xa dần
Mẹ đi chân đất đầu trần
Tay buông sau những xoay vần nắng mưa!

Cày sâu, cuốc bẫm sớm trưa
Cơm chan nước vối, rau dưa qua ngày
Miếng trầu thắm đỏ môi cay
Thắm ca dao mẹ ru say con nằm

Võng chao như kén bọc tằm
Ru con lòng mẹ bao năm đợi chờ
Đợi con qua đốt dại khờ
Đợi con… đạn xé đôi bờ Hiền Lương

Đợi con dằng dặc chiến trường
Đợi con tóc mẹ gió sương bạc mầu
Rộng dài biển cả, sông sâu
Vành tang chồng chéo ngang đầu mẹ ta!

Hoà bình, lòng mẹ xót xa
Xương đàn con mẹ chia ba chiến trường
Anh hùng, liệt sỹ – Tuyên dương
Riêng mình mẹ gánh chặng đường hư vô…

Mẹ nằm như nhánh cây khô
Niết Bàn nào biết nơi mô mà tìm?

V.T.C
* Rút ra từ tập Văn học Hải Phòng (2018-2023) – NXB Hải Phòng, 2023

Bài viết khác

violin amazon amazon greens powder