Người dịch: Ngô Vĩnh Viễn và Bùi Phụng “Đi thẳng!” Họ đã tới được bờ nhưng không có Rodrigues. Anh bị cuốn xuống biển khi dây an toàn của anh đứt. Con... Read more »
Người dịch: Ngô Vĩnh Viễn và Bùi Phụng Rồi anh lên boong, Rodrigues đang ngồi trong ghế, mắt anh đỏ lên vì mất ngủ, hai thủy thủ Nhật Bản ở đằng lái... Read more »
Kỳ 25 Những ngày còn lại, Vĩ đến cái “hang” của Danh. Một căn buồng rộng ở tầng ba, tầng trên cùng, trước kia là nơi đặt máy móc gì đó,... Read more »
Này em! Vội vã mà chi Chúng mình đang chín ngậy thì… Hồi xuân Sao em vội sắm áo quần Nâu sồng là lượt vui chân lên chùa?… Đời người như thực... Read more »
– Nếu cậu tin những chuyện sau đây là thật thì tớ cũng coi như một người đã chết – anh ta nói. Chúng tôi tựa lưng vào tường ngục sưởi nắng.... Read more »
Kỳ 24 Giáo sư bảo Vĩ ở lại nhà ông cho đến khi tìm được chỗ ở mới. Chiều tối, đi học về, Vĩ ra bờ biển giúp giáo sư thu... Read more »
Kỳ 23 Vĩ đã học sang năm thứ ba. Những sinh viên nghèo có thể đi làm thêm bên ngoài 15 giờ một tuần, trung bình mỗi giờ được 5 NED.... Read more »
Kiku cười và lắc đầu.” Không, Omi-san, em xin lỗi, thôi đừng rót rượu sake cho em nữa không thì tóc em rụng xuống, em sẽ ngã, và lúc ấy thì chúng... Read more »
Rodrigues lại cười trong khi vẫn chèo.” Nếu sự thật cần được biết, chúng nó cũng làm tớ vãi tiểu! Nhưng nếu cậu muốn giàu nhanh thì cậu phải làm việc với... Read more »
Ngày xửa ngày xưa có một ông vua có mười hai cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp hơn người. Mười hai cô cùng ngủ trong một căn phòng lớn, giường... Read more »