Trong trẻo mà đằm thắm suy tư, Trần Ngọc Mỹ đang dần khẳng định gương mặt thơ của mình trong làng thơ nữ. Ngày mới đến, khi ban mai đánh thức, chúng ta giã từ giấc mơ này sang một giấc mơ khác…
NGÀY MỚI
khi bóng đêm tan
con đường nào chúng ta sẽ tới?
quan trọng đâu anh
chúng ta sống như cỏ
vươn xanh trên nỗi đau
mái tóc em đã ủ thừa nước mắt
dành dụm cho cả ngày sau
khi ban mai đánh thức
chúng ta giã từ giấc mơ này
và bước vào giấc mơ khác
dù cuộc đời tặng nhiều vết thương chưa khép
hãy thì thầm tai nhau lời hoa lá ngọt ngào
em bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho anh
câu thơ là gia vị
bây giờ phải vui lên
như đứa trẻ không âu lo
như người già mất trí
dù càng yêu càng cô đơn
càng cô đơn càng da diết nhớ
làm sao rành rẽ trái tim mình?
quan trọng đâu anh
vì khoảnh khắc ngày mới mở toang
trần gian ngập tràn ánh sáng rạng rỡ
âm thanh chật đầy lòng phố
những gương mặt sẽ đắm chìm nơi đó
chúng ta vẫn vui ở đây
em đang chuẩn bị bữa sáng cho anh
trau chuốt món hy vọng
hồ nước xanh thăm thẳm lay động
đôi mắt anh nhìn em nhìn em!
TRƯỚC MÙA XUÂN
mây cứ lặng lẽ bay đi
trắng trẻo giấc mơ, một cuộc đời thong thả
buồn vui gì cũng xong
như chưa qua ngày đông giá rét
cây mai rực rỡ khoe sắc nắng vàng
biết nói gì trước những non tơ
sáng nay loài chim đã đánh thức
cả khoảng trời xao động ngoài kia
hương quen dẫn lối xuân về
lòng ai chẳng muốn nhẹ thênh
khao khát thanh lọc ý nghĩ
sao tâm tư đàn bà mãi ngổn ngang như ấm trà pha dở
lóng ngóng không bước qua nổi mình
những sợi tóc mỏng manh rơi
kéo em về trước gương soi
gặp ánh nhìn thảng thốt!
T.N.M