
VHP giới thiệu chùm thơ mùa thu của Nhà thơ Nguyễn Huy Hoang. Ông đồng thời là Giáo sư – Tiến sĩ đang công tác ở bên Nga…

VHP giới thiệu chùm thơ mùa thu của Nhà thơ Nguyễn Huy Hoang. Ông đồng thời là Giáo sư – Tiến sĩ đang công tác ở bên Nga..
ĐOẢN KHÚC MÙA THU
Tay đút túi, lang thang dọc vỉa hè
Phố vắng lặng, lòng vẩn vơ, trống trải
Hồn Mỵ Châu, gió vô tình thổi mãi
Lá vàng rơi như lông ngỗng ven đường
Giá có ai, nói với tôi rằng
Ở phía trước có một bàn tay vẫy
Ở phía trước có mắt ai ngóng đợi
Một làn môi thầm nhắc gọi tên mình!
Giá có ai nói với tôi rằng
Sau sa mạc là địa đàng, đất hứa
Sau cát bỏng và ngút ngàn cháy lửa
Là vườn cây, là mái lá yên bình!
Giá có ai nói với tôi rằng
Với cuộc sống chẳng bao giờ trễ muộn
Hãy đi tới, hãy dang tay đón nhận
Những món quà số phận sẽ ban cho!
Tôi sẽ lên đường, ngược cơn gió mùa thu
Để lại đằng sau nỗi lòng phố vắng
Niềm khắc khoải, những giấc mơ vô vọng
Ngựa chồn chân máng cỏ, bốn bức tường
Tay đút túi vẩn vơ, trống trải khôn cùng
Lá vàng rải dọc đường như lông ngỗng
Phố vắng lặng, chân trời xa trống rỗng
Làm thế nào đi hết được mùa thu…
VÀNG THU
Rừng lộng lẫy trước gió chiều se lạnh
Trút miên man thảm nắng khắp vùng đồi
Trời thăm thẳm như chiếc dù xanh biếc
Thả trên miền huyền thoại, bóng vàng phơi
Nở vội vã những chùm hoa cuối hạ
Treo tím cành, hết mình toả dâng hương
Cứ như thể một giấc mơ tinh khiết
Bừng mắt ra vẫn không khỏi ngỡ ngàng
Rừng tháng Chín đắm mình vào giấc mộng
Đổi tấm voan xanh biếc của ngày hè
Choàng xiêm áo nhuộm sắc vàng lộng lẫy
Như thay lời giã biệt buổi phân ly
Vàng rải xuống như trong từng chuyện cổ
Gót chân êm gieo bước giữa hương ngàn
Ngẩng mặt hỏi trời cao xanh vời vợi
Sao vẫn đầy đen bạc giữa nhân gian?
HÀ NỘI VÀO THU
Con tàu bỗng giật mình chuyển bánh
Thoắt qua cầu, Hà Nội đã đằng sau
Cơn gió nhẹ thoảng mùi hương lúa trổ
Bên sông Hồng bờ bãi trẻ chăn trâu
Dòng người, xe ồn ã chen nhau
Ngỡ như chở phố phường trôi khắp ngả
Đôi quang gánh trĩu lưng trần lịch sử
Với làn xe hiện đại vẫn song hành
Heo may về, sen đẫm nắng lên xanh
Ủ xanh cốm cho mùa thu ở lại
Hồ chao sóng, nắng nương chiều bờ bãi
Nhắc người đi năm tháng chớ thay lòng
Đêm gửi hồn đau đáu phía trời Nam
Nghe lá rụng lại nhớ mùa sấu chin
Và hoa sữa, loài hoa không thể lẫn
Vạt áo dài hong gió, quét ngang mây
N.H.H