
Hà Nội là tuổi em MƯỜI BẨY
Em của tôi bom giặc cướp mất rồi
Từng hàng cây âm thầm đưa tiễn
Mối tình đầu rỉ máu tim tôi…

Hà Nội là tuổi em MƯỜI BẨY
Em của tôi bom giặc cướp mất rồi
Từng hàng cây âm thầm đưa tiễn
Mối tình đầu rỉ máu tim tôi
HÀ NỘI MÙA CÂY RỤNG LÁ
Hà Nội vào mùa rụng lá em ơi
Trời xanh thắm, lá vàng rơi nhè nhẹ
Thấp thoáng áo dài bay bay trong gió
Những dòng hoa tấp nập phố phường
Bồng bềnh hoa trên những đôi quang
Đung đưa nhẹ những cánh hồng rực rỡ
Dáng kiêu sa – bông sen vừa nở
Cúc ngát hương theo bước em về…
Ngắm Hà Nội mình đẹp đến say mê
Nôn nao quá một nụ cười thoáng vội
Lãng đãng mùa đi trên hàng cây bối rối
Nhớ cồn cào Hà Nội – Hà Nội thân yêu!
30/01/2013
HÀ NỘI THU
Heo may phố thênh thang Hà Nội
Bước em về nhè nhẹ gót thu
Hương sen ngát Tây Hồ mênh mông sóng
Êm đềm thu trên những tán lá vàng…
Hà Nội thu ngọt ngào hương hoa sữa
Ta bên em ngỡ lạc chốn phiêu du
Hà Nội thu mênh mông hồ sương tỏa
Liễu ven bờ hát mãi khúc Thiên thu
Hà Nội thu. Em ơi Hà Nội nhớ
Những êm đềm, da diết mãi trong tim
Hà Nội thu. Em ơi Hà Nội nhớ
Vương vấn lòng viễn xứ chẳng nguôi quên!
31/01/2013
HÀ NỘI CỦA TÔI
(Viết cho chị TD!)
Hà Nội là tuổi em MƯỜI BẨY
Mãi trinh nguyên thuở ấy trong tôi
Run rẩy lá một đêm đông phố cổ
Em trao tôi nồng cháy nụ hôn đầu
Hà Nội là tuổi em MƯỜI BẨY
Em của tôi bom giặc cướp mất rồi
Từng hàng cây âm thầm đưa tiễn
Mối tình đầu rỉ máu tim tôi
Hà Nội là tuổi em MƯỜI BẨY
Âm thầm đau mấy chục tuổi xuân
Gió ru em khúc nồng nàn hoa sữa
Mãi hồn tôi quay quắt tháng năm ròng
Hà Nội mãi tuổi em MƯỜI BẨY
Trái tim đau – vết thương mãi chẳng lành
Màu phin nõn bay về miền xa vắng
Trói chặt hồn tôi giây phút mong manh!..
03/02/2013
(Bài thơ viết theo lời kể của anh TC về mối tình đầu của anh –
người con gái Hà Nội đã mãi ra đi ở tuổi 17 dưới bom Mỹ)
Đ.T. H. L