Quý tặng: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Lê Hồng Thắng
Vô tình gặp anh ở quán café, tôi nghĩ Lê Hồng Thắng phải là người Cảnh sát Hình sự khác thường. Nhưng không như tôi tưởng. anh giản dị, tình cảm dễ gần. Qua tâm sự, tôi tâm đắc với câu nói triết lý của anh: “ Tạo ân sẽ có uy”. Đúng vậy, mấy chục năm đi săn bắt tội phạm, Lê Hồng Thắng luôn tạo ân cho những người lầm đường, tội lỗi. Từ triết lý đó, anh luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Năm 2018 Lê Hồng Thắng được Nhă nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang. Đó là phần thưởng xứng đáng cho người Cảnh sát Hình sự có tầm, có tâm với nghề nghiệp. Một nhiệm vụ ngày đêm luôn đối mặt với các loại tội phạm nguy hiểm.
Thượng tá Thắng đọc tiếp tập hồ sơ đặt trên bàn:
… Đội tuần tra phát hiện chiếc tắc xi có hành vi lạ trên đường Hoàng Diệu. Ngồi trong xe là một nam, một nữ, thái độ khác thường. Nhìn nam thanh niên, Tình ngờ ngợ giống ai đó trong ảnh truy nã. Lái xe xuất trình giấy tờ, cử chỉ lúng túng, giọng run run:
– Em chở thuê ,
Câu nói khó hiểu khiến Tình chú ý:
– Xe anh đi đâu ?
– Lạng Sơn .
– Có chở gì không ?
Lái xe ngập ngừng:
– Không .
Tình bảo:
– Anh mở cốp xe .
Lúc này cô gái trẻ và người thanh niên ở trên xe mở cửa bước xuống đường. Cô gái đến bên Tình rụt rè lo sợ:
– Không có gì đâu. Các anh bỏ qua cho chúng em .
– Trong lúc cô gái nói chuyện với Tình thì người thanh niên rút điện thoại gọi cho ai đó.
Ít phút sau, một chiếc Honda phóng tới. Người ngồi trên xe gọi người thanh niên tên là Ben lại đưa một gói nhỏ rồi phóng xe đi. Ben đến bên Tình trình bày:
– Chúng em mới đi xa về có ít quà mỹ phẩm xin các anh .
Miệng nói tay Ben khéo léo đặt bọc giấy vừa nhận vào tay Tình. Tình co tay lại dõng dạc:
– Anh làm gì thế ?
Người thanh niên năn nỉ:
– Em có chút quà .
Là người trinh sát giầu kinh nghiệm, Tình biết bọn này đang vận chuyển hàng cấm gì đó. Bọc giấy chắc là bọc tiền. Cho đi. Giữ lại. Một thoáng suy đoán. Tình trao đổi với Hùng:
– Cậu tính thế nào ?
Hiểu ý xin lực lượng hỗ trợ. Hùng nói to:
– Cho họ đi .
Tình bảo:
– Phải xin ý kiến xếp rồi hãy cho đi .
Tình nói rồi, bấm máy gọi về cơ quan. Sau khi trao đổi với lãnh đạo, Tình quay sang nói với người thanh niên
– Anh đợi một lát .
Người thanh niên sốt ruột:
- Các anh giải quyết cho em đi. Em xin bồi dưỡng .
Tình cố kéo dài thời gian:
– Bồi dưỡng cái gì. Ai ăn bồi dưỡng giờ này .
Ben:
– Không. Tiền .
– Bao nhiêu ?
– Đủ để hai anh bồi dưỡng .
– Đủ là bao nhiêu ? Tôi không tin .
– Nếu anh không tin cứ mở ra xem .
– Anh có chắc chắn không ?
– Em nói không bao giờ sai. Một là một. Hai là hai. Nói sai chết luôn. Anh em mình trước lạ sau quen .
Lời đối thoại đã củng cố nhận định của Tình. Đây có thể là tên Ben thật. Nếu vậy phải đợi lực lượng hỗ trợ, kéo dài thời gian. Tình đổi giọng nhẹ nhàng:
– Nhưng anh em mình chưa gặp nhau lần nào?
Một câu gợi mở khiến tên Ben đang lo lắng chuẩn bị đối phó thở phào nhẹ nhõm. Từ thái độ lo sợ chuyển sang làm thân:
– Các anh chưa biết bọn em .
Tình cười:
– Anh em đánh nhau vỡ đầu mới nhận ra họ.
Câu chuyện đang dang dở thì có tiếng xe máy tốc độ cao và ánh đèn pha lao tới. Tên Ben chột dạ phản ứng cho tay vào bụng vùng bỏ chạy. Tình rượt theo. Trong tích tắc xoay người đá văng khẩu súng đang chĩa về mình, bẻ quặt tay Ben ra sau, đè xuống đường. Vừa lúc đồng đội kịp thời đến hỗ trợ, ngăn chặn đồng bọn của Ben đến giải vây.
Đọc xong tập hồ sơ, Thượng tá Thắng lục tìm danh sách những tên có lệnh truy nã. Đây rồi. Tên Ben cầm đầu băng cướp Tốc độ Liên tỉnh, có vũ khí nóng. Tất cả nạn nhân gặp hắn chỉ nghe tiếng vèo của xe máy là dây chuyền đã rời khỏi cổ, túi xách đã rời khỏi tay. Nhiều người ngã vật ra đường sứt đầu, xước mặt, gẫy chân tay phải vào viện.
Ben là tên cướp trắng trợn, lỳ lợm nổi tiếng, là người tình của Tuyết Khàn, một thời vận chuyển thuốc phiện, heroin bằng xe máy từ miền ngược về xuôi. Từ khi Tuyết Khàn bị bắt tội chứa chấp ma túy, mại dâm, băng cướp Tốc Độ tan rã. Tên Ben trốn biệt tăm…
***
Tiếng gõ cửa. Đại úy Tình bước vào:
– Chào thủ trưởng .
Thượng tá Thắng gật đầu:
– Cậu thiêng thật. Tôi đang định gọi .
Tình trình bày:
– Em mệt mỏi với tên Ben. Sáng nay phải đến xin ý kiến chỉ đạo của thủ trưởng .
Thượng tá đưa tay về phía chiếc ghế đối diện:
– Cậu ngồi xuống đi, mọi việc rồi đâu vào đó?.
Giọng Tình có vẻ bực bội:
– Nhiều lần hỏi cung thằng Ben vẫn không chịu mở miệng. Lời khai của nó chỉ lặp đi, lặp lại mấy câu rất ngớ ngẩn: không cha, không mẹ, không anh em, không quê quán… Thủ trưởng bảo thế có điên không? Từ xưa tới nay, em chưa từng gặp thằng nào lại gan lỳ như thằng này. Hỏi không nói, gọi không thưa, không khai, không biết. Mặc cho hỏi gì, nó vẫn như câm, như điếc. Em hết cách rồi. Chỉ thủ trưởng mới có uy bắt hến mở miệng .
Nghe Tình trình bày, Thượng tá Thắng điềm đạm:
– Các chiêu của cậu đã tung ra hết chưa?
– Dạ .
– Được. Buổi hỏi cung tới tôi sẽ đến .
***
Chiều, tại phòng hỏi cung. Hai tay tên Ben bị khóa đặt trên bàn. Đôi mắt lơ láo trắng dã của hắn thoáng bắt gặp ánh mắt trong sáng nghiêm nghị của người đàn ông mặt vuông chữ điền, da ngăm đen ngồi uy nghi trên ghế đối diện , dáng rất giống Bao Công đang ngồi xử án. Tên Ben chột dạ sụp mi mắt, cúi xuống. Người hắn như có luồng điện chạy qua mềm nhũn như tên tử tù sắp bị dựa cột ngoài pháp trường. Tâm trạng nao núng. Cái tính lỳ lợm ngang bướng thường ngày đã bị Thượng tá hóa giải qua ánh mắt soi xét xuyên thấu tim gan. Ngồi bên, Tình được tận mắt chứng kiến thần uy của sếp. Thần uy của Thắng Bao Công luôn là khắc tinh của bọn giang hồ. Chúng truyền tai nhau vừa nể, vừa kính sợ. Tên Ben hôm nay vừa gặp uy danh ấy đã mất hồn, mất vía. Chưa hỏi đã muốn nói. Chưa gọi đã muốn thưa. Lạ thật.
Lật tập hồ sơ, Tình hỏi Ben:
– Anh tên là gì? Quê quán… Cha mẹ… Lô hàng đó anh giao cho ai? Anh lấy ở đâu?….
Vẫn như những lần đi cung trước. Ben không khai với Tình, ngồi im lạnh lùng , vô cảm nhìn Tình với thái độ bất cẩn trên đời.
Hiểu rõ tâm trạng, bản chất của tên cướp, Thượng tá Thắng rút bao thuốc Bông Sen trong túi đặt trên bàn. Loại thuốc Ben rất thích:
– Anh Ben. Anh có muốn hút thuốc không? Tôi hiểu anh. Anh là đứa con không cha. Anh muốn đi cướp để nuôi mẹ già để báo hiếu. Nhưng thực ra anh chưa nuôi mẹ anh được ngày nào. Hiện mẹ anh vẫn đi lang thang.
Nghe Bao Công gọi tên, kể đúng tâm trạng, hoàn cảnh của mình, tên Ben giật nẩy người trên ghế tự nhủ. Mình chưa khai sao người này biết rõ thế. Sau giây phút trấn tĩnh lại, Ben ngồi lặng lẽ lắng nghe những âm điệu kỳ lạ dội vào bộ não chai lỳ tầng tầng, lớp lớp hành vi phạm tội. Bộ não không biết đau, không biết sợ. Hôm nay gặp nguồn sóng vi cao tần đốt cháy bộ não chai lỳ ấy. Tên Ben đã ngoan ngoãn trả lời những câu hỏi của thượng tá Lê Hồng Thắng:
– Anh có vợ con không?
– Không…
– Anh lấy hàng ở đâu ?
– Nhà Phỉ Chột .
– Giao cho ai? Ở đâu?
– Lạng Sơn, Bắc Cạn .
Ngồi bên thượng tá, Tình thấy rõ cái uy của Thắng Bao Công. Chỉ ít phút tên cướp lì lợm đã mở miệng. Hến đã mở miệng.
Thượng tá Thắng đẩy bao thuốc tới trước mặt Ben. Mắt hắn nhìn đau đáu, miệng chảy nước dãi:
– Em xin được hút .
Thượng tá gật đầu. Tên Ben lập cập nâng còng, đưa ngón tay rút một điếu,châm lửa rít tóp má. Hai làn khói xanh dài phun qua hai lỗ mũi phập phồng:
– Cảm ơn ông .
Tình hỏi Ben:
- Anh có biết người vừa đưa thuốc cho anh không?
- Không . Anh có nghe kể về Thắng Bao Công trong Phòng Cảnh sát Hình sự chưa?
- Có .
- Đã gặp chưa ?
Ben nói rất tự nhiên:
- Nếu gặp, đời em đã toi từ lâu rồi .
Thượng tá Thắng nhìn Ben tủm tỉm cười. Nụ cười cởi mở nghiêm nghị :
- Thế hôm nay anh có thấy toi đời không ?
- Dạ. Em rất thoải mái .
Tên Ben nhỏ nhẹ thổ lộ tâm trạng. Tình bảo:
– Người ngồi trước mặt anh là Thắng Bao Công đó .
Mặt Ben biến sắc, lắp bắp:
– Em đã nghe kể nhiều về thần uy của người cảnh sát hình sự có biệt danh là Thắng Bao Công rồi ạ .
Tình bảo:
- Hôm nay anh được gặp Bao Công không nên quanh co, chối tội. Anh nên thành khẩn khai báo. Anh sẽ nhận được sự khoan hồng của pháp luật. Tên Ben gật đầu vâng vâng, dạ dạ .
- Nếu đúng là Anh Thắng Bao Công hỏi cung thì em xin khai hết .
***
Từ lời khai thành khẩn của tên Ben, Thượng tá Lê Hồng Thắng lập ngay phương án, cử trinh sát có kinh nghiệm đến ngay nơi ở của tên Phỉ Chột điều tra. Nhà Phỉ Chột ở xóm Đầm. Đường vào nhà qua một con ngõ hẹp độc đạo. Hai bên ngõ là nhà của anh chị em thân thiết đang sinh sống. Họ có nhiệm vụ canh phòng báo động người lạ. Phía sau nhà Phỉ Chột là đầm nước sâu ngập đầu, Phỉ đã cảnh giác đóng cọc, giăng trà và các loại vật cản ở dưới nước ngăn ngừa đột nhập. Như vậy, ai muốn đến nhà Phỉ chỉ có một con đường độc đạo qua ngõ chính.
Phỉ Chột là một thợ săn giỏi, xuất thân từ một công nhân cơ khí, một vợ chưa con. Phỉ bị chột vì súng săn, suốt đời mang tật. Hắn nhớ như in đêm mưa xuân lất phất. Trên bãi cỏ trong rừng sâu, đôi cầy hương đang vờn nhau ân ái , hắn mừng thầm nép vào gốc cây dương súng. Mắt đăm đăm ngắm: Con đực. Con cái. Con đực. Con cái. Cả hai! Bóp cò. Ánh chớp. Đùng. Tiếng nổ xé không gian đêm rừng tĩnh lặng. Người Phỉ tê tái ngất lịm. Khẩu hoa cải vỡ nòng. Đôi cầy hương dắt nhau chạy thoát. Mặt Phỉ be bét máu, hỏng mắt phải.
Biệt danh Phỉ Chột được gọi từ đó. Sau vụ tai nạn, Phỉ Chột ở nhà sửa chữa súng. Người đời bảo hắn bị quả báo vì giết quá nhiều chim thú của núi rừng. Nhiều loài động vật quý hiếm đã chết vì lẫy cò trên tay Phỉ. Nhiều gia đình chim thú tan nát: Vợ mất chồng, con mất cha, mẹ mất con vì tài săn bắn của Phỉ.
Mùa nào thú đó, không bao giờ Phỉ Chột đi săn về tay không. Mùa Đông bắn chim di cư. Mùa Hè săn thú rừng hoang dã. Mỗi lần về, trên yên xe lủng lẳng con hoẵng, con chồn mắt trợn ngược nghẹo đầu, nghẹo cổ. Không thì xâu vịt trời, sâm cầm vỡ đầu, sẻ cánh treo kín chiếc Minko bụi bặm. Ai trông thấy cũng thán phục, trầm trồ kinh ngạc.
Hắn bảo: đi săn là khoái thú nhưng phải luồn rừng, lội suối thức suốt đêm dò tìm lốt chân hoẵng, chân nai, phải thính tai lắng nghe tiếng thú gọi đàn. Đêm đêm mật phục bên nương ngô, nương sắn chờ thú đi ăn, đi uống nước dưới suối, bị muỗi đốt, rắn cắn, vắt hút máu thâm tím người là chuyện thường tình.
Mùa Đông Phỉ đi săn sâm cầm, vịt trời ở cửa sông, đầm lác. Cuộc đi săn bắt đầu từ chập tối, đến nơi tập kết uống nước mắm. Thay quần áo, hóa trang, ngậm ống thở, ngâm mình lềnh bềnh trong nước buốt suốt đêm, chờ rạng sáng đàn chim bay đến. Tới gần. Nổ súng.
Nhiều lần Phỉ Chột dương súng ngắm thú, ngắm chim bóp cò. Súng không nổ. Thú chạy. Chim bay. Phỉ ngẩn ngơ tiếc công sức ngâm mình trong nước buốt thâu đêm công cốc.
Từ những sự cố đi săn, Phỉ Chột đã nghiên cứu sửa chữa, cải tiến được nhiều khẩu súng hỏng, tưởng phải bỏ đi. Mới đầu sửa chữa súng cho mình, giúp bạn rồi thành nghề chế tạo súng. Phỉ Chột tự biến mình thành tên tội phạm lúc nào không biết.
Tiếng đồn ở xóm Đầm quận Lê Chân Hải Phòng có tay Phỉ Chột sửa chữa, chế tạo súng rất giỏi đến tai giang hồ các tỉnh. Chúng bảo nhau mang các loại súng hỏng đến nhờ Phỉ sửa chữa, phục chế. Xưởng sửa chữa của Phỉ Chột ở sau nhà. Các loại súng hỏng gì Phỉ cũng chữa được kể cả uốn lò xo, lẫy cò kim hỏa. Nếu phải thay nòng, Phỉ cưa đoạn ống thép kẹp trên chiếc máy tiện thủ công khoan từ từ hai đầu lại. Tiện vỏ. Cho vào lò tôi. Chính xác tuyệt đối. Bộ phận nào cũng làm được. Mẫu súng nào cũng chế tác thành công.
Sau ngày bị bắt, các giám định viên súng Quân dụng của Cục Quân khí kiểm tra không tin là hắn làm giỏi như thế. Phỉ Chột trở thành tay sửa chữa, chế tạo súng có danh. Giang hồ các nơi bảo nhau tìm về mua súng, đặt hàng đủ các kiểu súng dạng bật lửa, bút máy, đèn pin… Loại gì cũng có.
***
Tên Ben là một mắt xích trong đường dây tiêu thụ súng của Phỉ Chột. Mỗi khẩu súng Ben mua tận gốc mang bán tận ngọn lãi gấp hai ba lần. Vì tính năng ưu việt của nó hơn hẳn súng của Trung Quốc. Loại nào cũng rẻ hơn nên bọn tội phạm rất thích dùng. Ben đã thỏa thuận được độc quyền giao bán các loại súng mới chế tác cho các tỉnh.
Chuyến hàng trên tắc xi đêm 15/8 bị bắt, Ben mang đi giao cho bọn tội phạm ở Lạng Sơn, Bắc Cạn. Trên đó, một thời Ben đi cướp, vận chuyển thuốc phiện, ma túy rất quen thông thổ, địa hình, có nhiều cơ sở, bạn bè thân hữu. Chuyến hàng bị bắt Ben không biết là chuyến thứ bao nhiêu giao cho bọn chúng bán sang Trung Quốc. Chuyến đi mang theo người tình như có điềm báo: Ben đã đến ngày vào trại.
Cô gái ngồi trên xe, Ben mới yêu, đòi đi cùng. Ben bảo:
– Em là con nhà lành, đừng theo anh, học xong ra trường anh xin việc làm tử tế cho .
Cô gái nũng nịu:
-Cho em đi chơi, ảnh hưởng gì đến anh .
Ben nghiêm nét mặt:
-Nguy hiểm lắm em ạ. Nếu bị công an bắt, em là tòng phạm. Ngồi tù đấy . Cô gái nũng nịu:
-Em không sợ. Công an biết làm sao được mà bắt. Em thích đi, cứ cho em đi. Nhiều lần anh mang đi trót lọt có sao đâu .
Chiều người tình Ben tặc lưỡi:
- Thôi được. Đã vậy, em phải học thuộc kịch bản khi bị Công an bắt, rồi anh có cách cứu em. Hiểu chưa?
- Em hiểu rồi .
Nàng toét miệng cười:
-Sợ gì .
Thế là cô gái leo lên ô tô. Bây giờ ngồi trong nhà lao, cô gái mười tám xinh đẹp, hiền lành, khóc thút thít suốt ngày đêm. Giọt nước mắt hối hận muộn màng nàng phải trả giá cho tính bồng bột, nhẹ dạ, đua đòi.
***
Được sự chỉ đạo của Giám đốc Công an Thành phố và Đại tá Cường Trưởng phòng Cảnh sát Hình sự. Các trinh sát bám sát cơ sở quần chúng, sàng lọc thông tin. Điều tra, nghiên cứu thu thập chứng cứ về hoạt động chế tạo súng trong nhà tên Phỉ. Lệnh bắt, khám xét khẩn cấp Phỉ Chột được Viện Kiểm sát Thành phố phê duyệt. Đại tá Cường giao nhiệm vụ cho Thượng tá Thắng lập kế hoạch trực tiếp phá án bắt Phỉ Chột.
Từ sáng sớm, các chiến sỹ đã hóa trang thành người đi hoạn lợn, mua phế liệu, đánh giầy vào ngõ nhà Phỉ ém các vị trí quan trọng. Khống chế những người cảnh giới. Thấy hiện tượng lạ, Phỉ Chột cảnh giác bảo vợ đóng chặt cửa, ở trong nhà còn hắn chuẩn bị súng các loại đối phó. Các chiến sỹ hình sự áp sát, bao vây, phát loa kêu gọi Phỉ Chột ra đầu hàng. Sau nhiều lần kêu gọi, bên trong nhà không có tiếng trả lời , chỉ có tiếng súng lên đạn lách cách. Không ai dám xông vào vì không biết bên trong tên Phỉ đang chuẩn bị đối phó kiểu gì? Trong nhà có bao nhiêu người? Bao nhiêu khẩu súng?
Vây bắt, khám nhà Phỉ Chột buổi sớm là một hiện tượng lạ ở xóm Đầm, Quận Lê Chân. Bà con ngỡ ngàng hoảng sợ khi biết nhà Phỉ Chột là lò sản xuất, cung cấp súng cho bọn tội phạm trong ngoài tỉnh. Có rất nhiều vụ cướp, vụ thanh trừng nhau bằng các loại súng dạng bật lửa, bút máy giống loại súng thu được trên xe của tên Ben được sản xuất tại nhà Phỉ Chột.
Thượng tá Lê Hồng Thắng Trưởng Ban chuyên án 713 khảng định: “Đây là vụ án cực kỳ nghiêm trọng. Phải bí mật, bất ngờ, quyết tâm bắt bằng được tên Phỉ Chột, thu giữ tang chứng, vật chứng. Triệt phá tận gốc xưởng sản xuất súng và đường dây buôn bán súng đi các tỉnh. Quyết ngăn chặn bọn tội phạm, giữ gìn cuộc sống bình yên cho nhân dân .”
7 giờ sáng, Chuyên án 713 được triển khai. Trời bắt đầu mưa nhẹ hạt. Bà con thôn xóm tò mò kéo đến, đội mưa đứng xem mỗi lúc một đông. Nhiệm vụ của Thượng tá Thắng là trực tiếp phá án, khám nhà, bắt đối tượng nhưng phải an toàn tuyệt đối cho chiến sỹ và nhân dân. Đó là lệnh của Trưởng phòng Cường và Giám đốc Công an Thành phố.
Nhiệm vụ nặng nề, anh em hình sự vây bắt đối tượng có súng lại chưa được trang bị áo chống đạn, lựu đạn cay và các phương tiện khác. Đường vào nhà khó tiếp cận, Phỉ Chột đóng cửa, quyết cố thủ trong nhà với nhiều loại súng trong tay. Đội hình sự phục đợi, kêu gọi nhiều giờ tên Phỉ Chột không ra hàng. Các chiến sỹ sốt ruột tranh nhau xin được vào phá cửa, bắt Phỉ Chột. Thượng tá Thắng không đồng ý. Anh bảo: “Nguy hiểm lắm. Việc này để tôi”. Đã nhiều lần phá án, Thượng tá Lê Hồng Thắng đều nhận nhiệm vụ khó khăn nguy hiểm nhất về mình.
Một thoáng suy xét. Thượng tá Thắng men theo bờ rào vào tiếp cận cửa ra vào. Đại úy Tình đi theo, hai người đứng nép hai bên tường ngoài cánh cửa, Thượng tá Thắng dõng dạc hô:
– Mở cửa ra! Anh Phỉ mở cửa. Căn nhà đã bị Công an bao vây. Anh không thể thoát, hãy ngoan ngoãn ra đầu hàng.
Không có tiếng trả lời. Lại có tiếng quy lát súng lên đạn bên trong. Lê Hồng Thắng lại gọi:
– Mở cửa ra! Phỉ Chột mở cửa ra. Tôi là Thắng Bao Công đây. Thắng Bao Công đây. Anh không thể thoát, đầu hàng sẽ được sự khoan hồng .
Trong nhà, hai tay lăm lăm hai khẩu súng, Phỉ Chột nhìn qua khe cửa, thấy bà con lố nhố đứng xem. Tiếng Thắng Bao Công vang lên như mệnh lệnh rót vào tai Phỉ Chột:
– Mở cửa ra! Anh Thắng đây. Thắng Bao Công đây .
Tiếng nói ấm áp oang oang nghe rõ từng câu, từng chữ. Phỉ Chột chợt nhớ lời Ben: “Mày đừng rắn, của nhà làm ra, bán rẻ cho tao. Bán đắt, đợi anh Thắng Bao Công đến mà bán, rồi ngoan ngoãn cho tay vào còng ”. Lời của nó như lời tiên tri. Chết tiệt.
Hôm nay Thắng Bao Công đến thật. Không còn con đường nào khác. Nghĩ đến tù tội, Phỉ Chột bủn rủn chân tay vẫy vợ lại bảo:
– Anh phải mở cửa thôi. Thắng Bao Công đã đến rồi, không trốn được đâu.
Người vợ ôm chồng khóc:
– Em không để anh bị bắt, mình có tội gì? Có giết ai đâu! Anh đừng sợ. Hãy trốn đi. Để em. Em lo .
Phỉ Chột ngạc nhiên nhìn vợ:
– Em lo gì? Một người vợ như em chỉ biết cầm tiền, càng nhiều, càng ít.
Còn Phỉ, một người chồng mải mê sản xuất súng không biết mình đang phạm tội. Những khẩu súng từ đây, một lúc nào đó sẽ giết người, gây hậu quả nghiêm trọng. Đến giờ phút bị bao vây, vợ chồng Phỉ vẫn chưa nhận ra tội lỗi của mình.
Nghe vợ nói, Phỉ Chột trố mắt hỏi:
– Trốn đi đâu? Bằng cách nào? Ngoài kia công an bao vây, con chó cũng không chạy qua. Anh chạy ra có mà ăn đạn.
Vợ Phỉ ghé tai thì thầm:
– Em có cách .
Hắn bĩu môi:
– Cách gì? Mưu đàn bà đái tè chưa qua ngọn cỏ .
Vợ Phỉ Chột nghiêm nét mặt nói khẽ:
– Đừng coi thường em. Anh quên nghề đi săn vịt trời, sâm cầm rồi sao .
Mắt Phỉ sáng lên:
– Ừ. Phải . Không ngờ em lại thông minh thế.
Phỉ Chột trườn mình lẩn trốn an toàn. Vợ Phỉ vội lấy chìa khóa tra vào ổ.
***
Cánh cửa từ từ mở. Bằng những động tác nghiệp vụ, Thượng tá Thắng cùng anh em hình sự ập vào nhà. Nhưng không thấy tên Phỉ Chột đâu, chỉ có người phụ nữ thấp lùn, mặt tái mét, đứng nép bên cửa run rẩy lắp bắp:
– Chồng em không có nhà .
Các trinh sát kiểm tra, lục soát trong buồng, dưới bếp, ngoài sân, đằng trước, đằng sau vẫn không tìm thấy Phỉ Chột. Hắn trốn ở đâu? Rõ ràng trước lúc bao vây, tên Phỉ Chột vẫn ở trong nhà. Chả nhẽ cơ sở báo sai, hắn có cánh bay lên trời hay có phép thần độn thổ xuống đất. Sau khi lục soát, thu giữ đồ nghề cùng nhiều khẩu súng các loại. Trung úy Hùng dẫn vợ Phỉ ra ký biên bản thu giữ tang vật. Thượng tá Thắng ghé tai Tình thì thầm rồi cầm loa phát lệnh rút quân, yêu cầu bà con giải tán. Đại úy Tình gật đầu, nhanh như con sóc leo lên mái nhà nằm phục.
Thấy yên tĩnh, vợ Phỉ Chột ra sân nhìn trước nhìn sau biết cảnh sát rút không còn ai. Bà con ngõ xóm đã về hết liền đóng cổng, mở cửa sau, rón rén ra bờ ao cầm chiếc gậy phơi quần áo khua khua trên mặt nước. Nhận được tín hiệu của vợ báo an toàn, Phỉ Chột ngậm ống thở, ôm cọc tre ngồi dưới ao bèo nhô đầu lên mặt nước, hít một hơi dài. Mặt tái nhợt. Mắt nhắm, mắt mở nhìn quanh. Chợt Phỉ thấy một bóng đen từ trên trời nhảy xuống túm mớ tóc ướt sũng của hắn lôi lên bờ. Giống như một giấc mơ, người Phỉ lạnh toát, nhũn như con sứa. Trong giây lát Phỉ Chột hoàn hồn tự nhủ: “Không phải mơ. Đây là sự thật ”. Phỉ Chột độn thổ dưới nước đã bị dẫn ra xe đặc chủng về nhập kho cùng với tên Ben đang đợi hắn.