ĐÔI MẮT THẢO NGUYÊN
Nguyễn Tuấn
Thảo nguyên tiếng ngựa hí vang
Vó khua động thảm cỏ vàng mùa thu
Lạc loài giữa biển sương mù
Gọi trăng đàn sói réo tru não nề
Nỗi buồn du mục ngủ mê
Lập loè ánh lửa gọi về hoang sơ
Mắt nàng đêm vẫn thẫn thờ
Chàng đi tóc núi bạc phơ bao lần
Cỏ già nuốt những dấu chân
Mùa xuân nàng bỏ cỗi cằn trên môi
Ngựa hoang có biết sau đồi
Một người đang hát về nơi chân trời
Chàng ơi! Nhớ quá chàng ơi!
Sao không nhờ gió gửi lời cho em
Ngọt ngào rượu sữa say mềm
Ngực chàng đã khép vào đêm
nồng nàn
Khăn len cần mẫn em đan
Chỉ ngôi sao lạnh mượn quàng mùa đông.
KHÚC TẠ TỪ MÙA HẠ
Bùi Thành Trung
Nắng vàng nhàn nhạt bên song
Chênh chao lướt sóng đò đông chợ chiều
Tím trời còn vẳng sáo diều
Hay ve hát nốt đều đều du ca?
Ven sông kẻ bán người mua
Gặp cô hàng xén hỏi đùa một câu
Chẳng hay đằng ấy nơi đâu?
Phòng không hay đã có cau về nhà?
Chuông chùa xào xạc lá đa
Tiếng kinh gói kín buồn lo thường ngày
Bà nhiều thêm sợi tóc mây
Mẹ đem ném tiếng thở dài vào đêm
Cánh sen đã rạc giếng đền
Cơn mưa chớp nhoáng ướt mềm đôi môi
Mùa năm ấy, em bảo tôi
Mình không duyên, đủ ghép đời vào nhau
Cái ngày hôm ấy gió lùa
Tôi đưa em đến bến đò là giông
Bây giờ chắc đã đèo bồng
Cải ngồng cũng đã mấy lần nở hoa
Thôi đừng nhắc chuyện ngày xa
Gói heo may gửi chút quà cho nhau.
VỀ
Nguyễn Thanh Hải
Mình về với nắng đi em
Với mưa ít hạt với đêm ít buồn
Tuổi quên những cánh chuồn chuồn
Bay như ma đuổi mười phương gió đùa
Mình về ru lấy rặng trưa
Suối nguồn lơ lửng thân dừa xác xơ
Bên gian nhà lá đơn sơ
Không mơ như thể đợi chờ cũng không
Mình xa dấu chân cánh đồng
Mùa xuân cầm vé tơ hồng mỏi tay
Anh gom cuống mắt tháng ngày
Đốt xong mọi sự cầu may
cũng về
Tựa vào thân cũ triển đê
Nhìn nhau nước lặng
bến mê giữa dòng
Thương yêu lắng bóng đục trong
Đò neo nhịp thở níu lòng phù sa